web analytics
 
Chuyên mục : bàn tròn; chính trị- xã hội; giáo dục
|

Giặc …

Tháng tám 1945 chính phủ Việt Nam tuyên chiến với ba loại giặc: giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm. Xác định rõ ràng và dứt khoát đói, dốt và ngoại xâm là giặc nên một dân tộc giàu lòng quật khởi đã bước đầu nhanh chóng vươn mình đứng lên chiến đấu và chiến thắng. Nay, thảm thay, không những còn đủ mặt cả ba tên giặc ấy, lại còn thêm giặc nội xâm nữa. Khác là chúng ta “mỹ miều” gọi đói là “đứt bữa”, kẻ cướp nước là “lạ”, “đồng chí bốn tốt”, nội xâm là quan “sâu”! (Mà sâu thì suy cho cùng vẫn chung sống cả triệu năm nay với người). Chừng nào không chỉ đích danh bản chất sự việc và ra tay triệt để giải quyết thì còn tiếp tục gánh thất bại.

Tiến sĩ Phạm Ngọc Cương (Toronto, Canada)

          Văn hóa, khoa học, giáo dục thế này thì hoặc là giới tinh hoa, khoa bảng bị gọi nhầm tên hoặc là chúng ta thậm ngu, nuôi giặc trong nhà theo đúng nghĩa đen của nó. Để bước lên trước thì phải cải cách toàn bộ nền giáo dục từ mẫu giáo tới sau đại học.

          Muốn khai cái gì kể cả khai trí thì vấn đề cốt tử là phải cầu thị. Không thực tế khi từ vô học đòi tót cái lên ngay “đỉnh cao trí tuệ” của nhân loại được. Đầu tiên, hãy làm người học trò giỏi của văn minh nhân loại đã. Và hãy hạ bệ các bất xứng trong thang bậc xã hội Việt.

          Thật nhiều việc cần và có thể làm. Muốn hạ khỏi loạn thì thượng phải chính. Cần xóa bỏ gấp Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước. Chính phủ nước CNXHCNVN luôn ôm vào mình thật nhiều quyền. Bao sân cả việc bảo vệ tiến sĩ hay phong hàm giáo sư; một loại ân sủng, như ban áo mão cân đai phân đẳng cấp xã hội. Những năm 1980 việc phong giáo sư còn phải qua Bộ Chính trị duyệt. Thật như đùa, những tay ít học quyết định tầm vóc, xếp ngôi thứ cho những tay nhiều chữ.

          Cứ xem các giáo sư, tiến sĩ made in Vietnam ra sao khi ông cựu Thứ trưởng, Tổng thư ký hội đồng chức danh giáo sư nhà nước GSTS Trần Văn Nhung trước khi gặp Bill Gates chỉ có mục đích là làm sao giữ tay ông này 15 giây để có cái ảnh đẹp lòe đồng đội ngưu mã của mình. Dày công chuẩn bị duy có một câu tiếng Anh đơn giản để nói với Bill Gates mà thở ra còn sai tới vài lỗi. Tởm hơn nữa là sau đó còn huyênh hoang phổ biến “kinh nghiệm” này trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Thật tội nghiệp cái màn diễn vụng của ông và xót xa cho nền quan trí nước nhà!

          Gần đây, TS Nguyễn Văn Thành- Bí thư thành ủy Hải Phòng, có chiến tích  gây cười “gu gờ chấm Tiên Lãng” cho cả trong nước lẫn hải ngoại.

          Trao học hàm, học vị là chuyện của các trường đại học, viện nghiên cứu. Nhiều người sẽ bảo thế thì loạn, đâu đâu cũng có quyền phong cả. Bình tĩnh nào, không có sao hết! Qui về một nơi như kiểu của ta mà bấy lâu nay toàn lộn canh hẹ cả lên đấy. Quá hiểu chất lượng hàng hóa và dịch vụ cửa hàng mậu dịch quốc doanh rồi! Đeo mề đay gì dưới cổ bò thì bò vẫn là bò thôi!

            “Ngôn ngữ là vỏ bọc của trí tuệ”. Và cái phần lớn của trí tuệ nhân loại hôm nay, tiếc thay lại chưa được bọc bằng tiếng Việt. Vậy thì  ngoại ngữ là chìa khóa mở lâu đài tri thức nhân loại. Từ lớp bé mỗi học sinh phải được biết trước là muốn tốt nghiệp đại học phải nắm được một ngoại ngữ thông thạo. Một chương của luận án tốt nghiệp đại học cần phải được viết và trình bày bằng một ngôn ngữ khác không phải tiếng Việt. Hơn nữa, để tốt nghiệp đại học thì ít nhất phải dịch một tác phẩm hoặc một số bài báo chuyên ngành ra tiếng Việt. Người muốn làm Ph.D thì phải thông thạo hai ngoại ngữ trở lên, luận án phải được viết song ngữ hoàn toàn. Trong hội đồng bảo vệ luận án phải có một giáo sư dù ở trong nước hay nước ngoài phản biện lại công trình của nghiên cứu sinh đó không phải bằng tiếng Việt. Làm vậy sẽ thay đổi về cơ bản rất nhiều. Thứ nhất cắt bỏ hoàn toàn những ban bệ chấm mút hữu danh vô thực. Thứ hai chấn chỉnh lại thang giá trị việc học. Chấn hưng tinh thần thượng tôn khoa học. Loại bỏ dần việc học thuật bợ đỡ quyền lực. Xếp ra rìa xã hội một lô các trường đại học xôi thịt đang mọc như nấm độc sau mưa. Những vị muốn học giả sẽ phải ra đi không kèn không trống… Theo cách đó trong 20-30 năm nữa nước ta sẽ có một tầm vóc khu vực về học thuật.

          Như vậy ngay cả các đại học “lớn” cũng sẽ thiếu máu. Vì rất nhiều giáo sư tiến sĩ ở đó cũng không đạt yêu cầu. Đúng! Phải để thị trường đánh giá công bằng chất lượng đội ngũ đó. Ở một đất nước mà việc phong thần lãnh tụ tốn không biết bao tâm huyết, công sức của đảng và tiền của toàn xã hội mà các khảo cứu công phu nhất về Hồ Chí Minh lại là của các học giả không phải người Việt viết. Những báo cáo đáng đọc và suy nghĩ nhất, giá trị nhất về Việt Nam từ cổ đại đến hiện tại lại là do người nước ngoài biên khảo. Các trường, viện cần phải có ít nhất 1/10 số giáo sư giảng dạy là người nước ngoài. Có tiền đốt vào bao nhiêu cái Vinas thì sẽ có tiền để thuê thầy. Nếu bước đầu bí quá thì ta về ta tắm ao ta tức là kêu gọi các trí thức Việt kiều hướng dẫn luận án tầm xa và phân bổ quĩ thời gian về dạy thiện nguyện cho các trường điểm trong nước. Nếu không đủ nhân lực, tài lực, vật lực đáp ứng được chất lượng giảng dạy cao thì các trường phải thu hẹp qui mô đào tạo lại. Đặt các nhân tài khoa học và quản lý năng động vào các vị trí thực sự xứng đáng tại các trường và viện. Có vậy mới hi vọng chất lượng giáo dục đại học nhúc nhích.

          Ở các xứ phát triển, hết khóa sinh viên đều được phát giấy đánh giá chất lượng các giáo sư. Các giáo sư không được tín nhiệm nhà trường sẽ không mời dạy tiếp.

          Vậy số giáo sư tiến sĩ bị loại đi đâu? Xin thưa, mời ra làm việc khác hoặc về các trường phổ thông. Phải nói là bên này rất nhiều tiến sĩ là giáo viên phổ thông cấp hai, ba. Không có gì là xấu, là sai ở đây cả. Ngày xưa đảng phát động được các tiểu tư sản trí thức lăn vào phong trào công nhân, “vô sản hóa” thì nay cũng cần “phổ thông hóa” các tiến sĩ. Tiến sĩ suy cho cùng cũng chỉ là một người vừa xóa xong nạn mù chữ trong công việc nghiên cứu khoa học. Học vị tiến sĩ thì cũng như anh chàng theo binh nghiệp đeo lon úy, theo cửa Phật làm chân sư, theo Công giáo ngồi ngôi cha, hay làm kinh doanh có triệu đô đầu tiên mà thôi. Nghiên cứu sinh là một việc cần từ 3-10 năm và mỗi năm may lắm gặp, bàn luận cùng giáo sư hướng dẫn đề tài nghiên cứu của mình độ mươi tiếng. Cái được nhất -nếu có- ở đọan đời đó là rèn luyện dược kỹ năng lao động trí tuệ độc lập. Có thế thôi! Đừng huyễn hoặc bằng cấp đến hài hước hay dùng nó làm bàn đạp để lòe đời, thăng quan tiến chức. Vậy còn đâu trong với sáng.

          Còn đầu vào đại học và giáo dục phổ thông? Xin lắp tiếp một cái rào cản ngôn ngữ vào đó. Cứ cho các trường đại học bỏ tuyển sinh và chiêu sinh thẳng theo bảng điểm của phổ thông. Sẽ có rất nhiều tiêu cực trong mấy năm đầu, nhưng chỉ ba năm là ta có thể vãn hồi trật tự về cơ bản nếu siết các điều sau: Từ năm thứ hai đại học phải đọc được sách báo chuyên ngành bằng tiếng nước ngoài và từ năm thứ ba phải học và thi vài ba môn chuyên ngành bằng tiếng nước đó; năm nào sức học đuối là loại luôn xuống cao đẳng hay trường nghề. Sau vài năm áp dụng nghiêm qui chế này phần lớn học sinh phổ thông và các phụ huynh sẽ biết xác định sớm về tư tưởng, tự lượng sức mình mà nộp đơn vào các trường cao đẳng và dậy nghề để sau ra đời làm công nhân kỹ thuật cho tốt còn hơn làm ông nghè ông cống hụt.

          Sự học chưa bao giờ dễ như bây giờ, thừa mứa tự điển, sách báo tạp chí quốc tế chuyên ngành, Internet, YouTube, Google … Mỗi cá nhân muốn có bằng cấp, muốn chứng tỏ khả năng lĩnh hội kiến thức cần chứng tỏ khả năng tự học đến thành tài của mình.

          Để bắt đầu học một ngôn ngữ thì sau 17 tuổi rất ít người có thể nói được như tiếng mẹ đẻ. Nhưng để mà đọc thông viết tạm thì qua cả 40 tuổi nếu cố gắng vẫn có thể làm được.

          Xem người ta dạy trẻ về William Shakespeare đáng để tham khảo. Các nhà giàu vận động gom tiền xây dựng nhà hát mang tên ông. Các nhà văn viết lại các vở kịch của vĩ nhân sinh từ năm 1564 này ra ngôn ngữ hiện đại và phổ thông bây giờ cho các cháu dễ đọc. Các họa sỹ vẽ tranh mô tả thật sinh động các cảnh của kịch. Các nhà xuất bản in các tác phẩm của ông với giá rẻ, bìa cứng và bắt mắt rồi đưa vào các thư viện của các trường cấp 1,2,3. Các thầy cô mang ra đọc cho các cháu từ lớp 3-4. Sau đó nhà trường liên hệ với các nhà hát kịch để dành ngày biểu diễn miễn phí hoặc bán vé giá thật ưu đãi cho các cháu.  Khi các cháu đến rạp xem thì các diễn viên dành hẳn hai ba tiếng để giới thiệu với các cháu thế nào là ngôn ngữ kịch nói, thế nào là cảnh, là sân khấu rồi gọi từng tốp 5-10 cháu một lên sân khấu biểu diễn từng hoạt cảnh nhỏ một. Hết buổi sáng là cả mấy trăm cháu đã vào cuộc hết lượt trên sân khấu với Shakespeare rồi. Buổi chiều sau khi đã nhuyễn nội dung các cháu sẽ được thả người vào các ghế nỉ êm ái xem các nghệ sỹ tài năng trình diễn lại. Vở kịch kinh điển-nơi chuyển tải toàn chuyện của người lớn từ mấy thế kỷ trước-mà các cháu 9-10 tuổi cười, vỗ tay dữ dội, hồi hộp, hân hoan đến từng chi tiết nhỏ. Về nhà còn háo hức viết bài tổng kết, viết phản hồi lại cho các nghệ sĩ là các cháu thích hay không thích khúc nào nhất, nhân vật nào nhất. Dư âm vang vọng mấy tuần không hết. Đó là xã hội hóa giáo dục, đó là kết nối truyền thống với hiện tại.

          Ít nhất hãy biết đối xử như vậy với tiền nhân của mình. Đừng để Nguyễn Du từ dưới mồ còn than tiếp là hai trăm năm nữa có ai còn nhớ ông không?

          Địa cầu này, với con mắt giản lược của người xưa chỉ gồm ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Mấy vật chất đó thì ở đâu trên trái đất này cũng khá như nhau. Cái làm nên sự khác biệt nhất của mỗi nước, nếu có, là ở Nhân mà thôi.

          PNC, 1/11/2012

________________

Nút chia sẻ:

Tags: , , , , , , ,

41 phản hồi Cho “Giặc …”

  1. Christine viết:

    Tiến sĩ đề xuất không thực tế.

  2. thấy sao nói zậy viết:

    Trường tiểu học gần nhà tôi có 2 người có Ph.D.. Một là hiệu trưởng, người kia phụ trách lớp mẫu giáo dành cho hs kém phát triển. Còn lại là gv 4 năm đh + 2 năm tâm lý giáo dục….

  3. Nguyễn Tâm viết:

    Anh chàng La # không có một cái bằng cấp chuyên môn gì về ngành giao thông vẫn ngồi ngất ngưỡng đỉnh cao nhất của ngành đó, chỉ huy mọi tiến sĩ, giáo sư trong ngành này và cách chỉ huy này bác Nhất đã lĩnh hội rồi. Cho nên, giáo sư hay tiến sĩ Việt có cần phải thực sự đạt được cái chuẩn theo nước ngoài đâu bác Nhất?

  4. Dế Mèn viết:

    Sửa đổi làm sao bây giờ? Một thời, người ta đã chọn người “hồng hơn chuyên”. Bây giờ, ngoảnh đi nghoảnh lại chỉ có mấy năm, các vị “hồng” đó đã “chuyên” gần hết. Vị nào cũng học vị thạc sĩ, tiến sĩ hẵn hoi. Một vị nữ giáo viên tốt nghiệp CĐSP về dạy trường cấp 2 được 1, 2 năm, xong chuyển qua Thành Đoàn TNCS làm công tác cán bộ. Rồi cũng học lên chuyên tu, rồi cũng thạc sĩ. Thời gian thấm thoắt trôi, vị nữ dân biểu ấy bây giờđã là trưởng 1 cái ban ở QH. Có người bạn học chung phàn nàn: “Cô ấy thuộc loại SV dốt trong lớp, nhưng nhờ lý lịch tốt, nhờ có người đỡ đầu”. Cái sai là từ những chỗ như vậy. Nói “đeo mề đay gì dưới cổ bò thì bò vẫn là bò thôi” nghe ra sốc quá. Nhưng ai đã từng ngồi chung lớp với các vị trí thức ấy thì thấy cái bằng tiến sĩ, thạc sĩ nhà nước sao có vẻ tầm thường. Và thầm lo âu cho đất nước với những lãnh đạo có ” bằng giả, năng lực giả”. Cũng nguy hiểm không kém, nghĩ đến các học vị TS, ThS trong các giảng đường ĐH mà lo cho các thế hệ sau, thế hệ học trò của các vị ấy. Thực tế cũng đã minh chứng là trình độ chuyên môn của các sinh viên tốt nghiệp ĐH của ta bây giờ sao thấp quá. Cừu đẻ ra cừu, chứ sao đẻ ra hổ được.

    Một người bạn của tôi làm việc cho một công ty dầu khí nhà nước. Tôi hỏi sao nhà máy lọc dầu hư hoài vậy? Trả lời: “Các chuyên viên đa số được chọn từ đám con ông cháu cha. Các vị này cũng được gửi đi học, bồi dưỡng ở nước ngoài, rồi cũng bằng cấp nọ kia, nhưng hoài công, hoài cơm. Tư chất vốn kém, nền móng kiến thức căn bản không có, lại quen thói lười biếng dựa dẫm, quen ăn chơi nhậu nhẹt, có bồi cách gì đi nữa cũng chẳng dưỡng được”. Có thể suy luận thêm, cơ quan nhà nước nào cũng thế, cũng con cháu các cụ cả, cũng “bồi dưỡng thế hệ sau” cùng một kiểu. Có thua lỗ, phá sản thì có gì lạ?

    Tình trạng chọn lọc người đã vậy. Lại còn tiếp các tệ nạn tham nhũng, bè phái, chạy bằng cấp, chạy điểm, mua bằng, đổi tình lấy điểm, đổi tình lấy chức tước học vị. Muốn sửa phải sửa từ đây. Sửa làm sao được khi ở đâu cũng giống nhau. Vị lãnh đạo nào xem ra cũng… khá giống vị lãnh đạo nào.

  5. Người Hà nội viết:

    Đây là một gợi ý hay của Ts. Cương về chấn hưng giáo dục trong vô vàn thứ cần chấn hưng tại nước ta. Việc chắt lọc áp dụng như thế nào còn tuỳ vào các “đỉnh cao trí tuệ” tuy nhiên tôi rất sợ những cái đầu chỉ nghĩ ra cách tiêu tiền chùa kiểu “tát nước theo mưa” nhân cơ hội cải cách. Chưa có ai thống kê xem cái vụ cải cách chữ viết mất nét năm 80 hết bao nhiêu tiền, rồi sau đó lại quay về chữ truyền thống cũng tốn không ít tiền thuế của dân. Tóm lại cái gì cũng loay hoay, cái tiến cải lùi mà không biết điều quan trọng nhất là vấn đề con người

  6. Trung287 viết:

    Việt nam cũng có xã hội hóa GD đấy chứ, ngoài học phí, HS phải đóng thêm đủ thứ tiền trời ơi đất hỡi. ngân sách không đủ trả lương GV, thế là nhà trường nghĩ ra đủ “sáng kiến” thu tiền nhân danh xã hội hóa giáo dục.Chưa đủ, sắp tới ai đóng nhiều tiền còn được học lơp vip.

  7. Văn Thông viết:

    Mày thơm tho thì cũng về đây với anh, bằng thật cũng vậy, bằng giả cũng vậy, vừa thật vừa giả thì cũng về đây với chúng tớ. Chỉ khi nào bảo không nghe, không ăn cánh… thì chúng tớ khai trừ, tố mày bằng giả. Thế đấy !

  8. Mr Baba viết:

    theo tôi thấy, các lãnh đạo hiện nay hoạt động vì lợi ích cá nhân là nhiều còn vấn đề của TS Cương là các hoạt động của một lãnh đạo vì tập thể vì quốc gia.

    Các giải pháp TS Cương đưa ra đều rất hợp lý để phát triển cho VN. nhưng vấn đề đó đã vượt quá khả năng của một người lãnh đạo như hiện nay. TS Cương phải chờ lâu nữa mới thấy được những vấn đề của TS được thực hiện ở VN.

  9. CD 2nd viết:

    Đọc một mạch từ đầu đến cuối, xong dòm ra cửa sổ… Ha ha ha ! hu hu hu !

  10. Letrannguyen viết:

    “Tổng thư ký hội đồng chức danh giáo sư nhà nước GSTS Trần Văn Nhung trước khi gặp Bill Gates chỉ có mục đích là làm sao giữ tay ông này 15 giây để có cái ảnh đẹp lòe đồng đội ngưu mã của mình” – PNC
    Chả dám trách gì ngài GSTS TVN, bởi đó là chuyện thường ngày ở xứ ta, bệnh háo danh và hình thức chủ nghĩa đã ăn sâu vào tận tủy rồi. Muốn cạo sách nó, phải thay đổi cả một hệ thống giáo dục. Chuyện đó thì còn lâu lắm lắm. Các vị chức sắc nhà ta cứ bàn mãi đấy thôi mà vẫn chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm.
    Chỉ tội nghiệp ông Bill Gates, chả hiểu gì sất, để cho ngài Nhung lợi dụng mà có dịp huênh hoang lại không mất tí tiền nào. Chỉ mất tí …danh dự thôi !! Tởm !

  11. Phạm Tấn viết:

    Em cháu tốt nghiệp Thạc sỹ ở Anh nghành toán và hệ thống thông tin về nước. Không một chút kỹ năng. Vậy có phải lỗi thuộc về nền giáo dục tiên tiến ở Châu âu không ạ?

  12. Bài viết quá sâu sắc, góp ý chân thành về xây dựng nền giáo dục VN. Tôi nghĩ nười Vn không kém đi đi cùng thời đại, trong đó có cả những người VN đang định cư ở nước ngoài nhưng thật tiếc là trong cơ chế này (lại đổ thừa cơ chế), đảng cứ ôm đùm, trói buộc mọi hoạt động của khoa học, giáo dục. Những người thay mặt đảng nhà nước chịu trách nhiệm về lĩnh vực này thì chưa đủ tâm và tầm thì làm sao khá lên được.
    Mong sao những người có trách nhiệm, đủ tâm và tầm để đọc bài viết này để định hướng lại nhận thức

  13. Trần Thế Phù Du viết:

    Rất trí tuệ, rất tâm huyết nhưng bác Cương ơi, ở VN này bác cũng sẽ than câu như Nguyễn Du than thôi.

  14. Ton viết:

    Các hệ thống Chính trị -Kinh tế-Văn hóa-Giáo dục… của VN đều là các hệ thống hình thức và thủ tục, cho nên tất yếu nó phải được điều hành bởi chế độ tập trung. Bị điều hành tập trung thì hệ thống chỉ biết vận hành theo lệnh được cho là tuyệt đối đúng cho nên không có chức năng phản hồi sửa sai, do đó càng ngày càng đi lệch mục tiêu. Hệ thống này không cho phép thay đổi từng khâu riêng lẻ,vì thế không thể chỉ thay đổi Giáo dục.
    Muốn thay đổi thì hệ thống này phải được thiết kế lại.

  15. Đinh Trân viết:

    Ở sát cạnh nhà tôi có cu Duy học hơi kém nhưng rất ma lanh, đi học thêm cậu ta thường chây lỳ không nộp học phí , có tài đá bóng, trốn học và chửi tục.Vậy mà năm nào cu Duy cũng lên lớp, không học hành nhưng thi đỗ vào cao đẵng sư phạm ngành Sử, ra trường đi dạy 5 năm, nay được bổ nhiệm làm lãnh đạo (phó hiệu trưởng). Thầy Duy nịnh trên rất ngọt, nạt nộ dưới rất chát, rất có thể ba năm nữa, khi cô hiệu trưởng về hưu thầy Duy sẽ ngồi ghế hiệu trưởng…. và dần dần lên cấp bộ, có bằng tiến sĩ, có thể lắm vì thầy Duy rất ma lanh.

  16. gaigoa viết:

    Hãy bắt đầu từ bậc tiểu học nếu chưa thể thay đổi được toàn bộ hệ thống giáo dục. Bậc mầm non tại các thành phố lớn đã khá tốt. Các cháu được vừa học vừa chơi, được dạy những kỹ năng cơ bản . Nhưng từ mầm non lên tiểu học lại ko có bước chuyển nên các cháu gần như lại được set up lại từ đầu một cách gây sốc với con trẻ.

  17. Điền Thăng viết:

    Thấy ông Thành – BT Hải phòng ghi trước tên là TS tự nhiên mình nhớ lại cách đây hơn 10 năm đưa 4 cán bộ ra nước ngoài nhận bằng Tiến sĩ mà mình phải làm công tác phiên dịch toàn bộ vì GS Mỹ nói thì GS hiểu còn các vị mình thì nói tiếng Anh mỏi cả tay luôn.

  18. Cu sứt viết:

    Biết rồi . Khổ lắm . Nói mãi …! . ” Nước đổ đầu vịt ” thôi ông à !
    VN chúng tui nhiều ” tiến sỹ ” ( giấy ) nhất Đông Nam Á đó …nghe đâu vài năm nữa cán bộ chủ chốt ở Hà Nội đều là …tiến sỹ , ông à !
    Cứ như các cụ bảo , với người thiểu năng , ông thà vạch đầu gối ra mà nói còn hơn .
    Chớ dạy đĩ buông váy !

  19. ABC viết:

    Xin các ông, không chữa được đâu, phí tiền. Xí xóa đánh ván khác thôi. Bạch mai, Việt đức trả về thì chỉ còn nước mời kèn trống đi là vừa…

  20. Lần từng bữa viết:

    Cảm ơn bác Nhất đã cho đọc bài của TS Cương hay quá trời. Vừa đúng,ngắn gọn ,dễ hiểu…nên hay. Đỉnh cao trí tuệ của ta cần gì học đâu xa,cứ theo gợi ý của bác Cương mà làm thì đã ngon lành cành đào rồi. Nhưng không,lúc nào họ cũng cho họ là đỉnh cao,làm toàn việc trên mây trên gió,thế mới tài. Tan nát cái đất nước rừng vàng biển bạc này rồi,khốn thay…

  21. Trời đất quỷ thần ơi, nay đất nước có 4 loại giặc, nhưng xếp theo thứ tự nguy hại là Giặc nội xâm, giặc ngoại xâm, giặc dốt và giặc đói. Trong đó giặc dốt có sự thay đổi đối tượng, trước là tầng lớp nhân dân dốt chữ, nay là cán bộ lãnh đạo dốt trình độ quản lý, ngu về điều hành nền kinh tế, tham tiền và quyền chức. Mà đánh các loại giặc ngày xưa dễ ợt chỉ gậy que cũng thắng, nay giặc nội xâm lại đang nằm trong nội bộ nhóm đối tượng có cơ hội cao mới khó đánh, càng hô hào nó càng chui sâu luồn cao và còn chống lại bằng các chỉ thị ngầm.

  22. NHB viết:

    Những quả đấm thép của VN đã tạo ra những cục sắt rỉ được ví là những mối nguy cơ gây tai nạn cao, đó là các con tàu ma: New phoenix, New Sun, Grean sea của TĐ Vinashin. Trời những đống sắt rỉ này khi mua mới không dưới 50 triệu USD/ 01 chiếc giờ này trôi dạt trên vùng biển Quảng Ninh hay nằm “ăn vạ” ở xứ người. Ai xót của, ai nóng ruột. Ai làm ra 1 Vinashin, ai tái cấu trúc Vinashin để giờ đây kéo theo hàng loạt doanh nghiệp “chết không chôn được”, tạo ra nhữnng con quái vật trôi dạt trên biển,…mà không chừng 1 ngày nào đó sẽ gây ra 1 tai nạn …”kinh hoàng” ?

  23. ptd viết:

    Thuyền rồng chở trái mù u
    Người khôn nói với người ngu bực mình

    Thà làm thầy tớ người khôn
    Hơn làm thầy kẽ dại

  24. giác ngộ viết:

    Dạo ấy ; Ngành tui có 3 ông chánh phó chủ nhiệm các công ty , được cử đi ” làm ” cái phó tiến sỹ bằng kinh phí đào tạo của cơ quan ( hai ông ki sư xây dựng tốt nghiêp đh chính quy biết võ vẽ tiếng Nga , một ông tại chức kinh tế , ngoại ngữ một chữ bẻ đôi không biết ) cơ quan đóng học phí cho mỗi ông 1600 đô … Thế rồi qua một đêm , theo chủ trương của BGD ĐT các ông ” đương nhiên trở thành tiến sỹ , cái danh hão để ” phô ” trên cạc vi-dit .!.. Anh em trong ngành , biết tỏng năng lực hạn hẹp của các ông nên vẫn kháo nhau đó là ba ông … tiến sỹ giấy .
    Vậy đó , với cái cách đào tạo ( cứ đi học là đỗ ) , giống như chuyện học trò học đến lờp 6 vẫn chưa biết đọc viết tiếng mẹ đẻ mà vẫn tiếp tục được lên lớp ( để nhà trường có thành tich ! ) …thì cái mục tiêu ” tiến sỹ hóa ” 100 % cán bộ chủ chốt của Hà Nội trong vài ba năm nữa là hiện thực lắm lắm …!
    Ô hô hô …tai tai tai ( họa ) !!!…
    Than ôi ! nền giáo dục đào tạo của nước nhà …

  25. Quang viết:

    Tội nghiệp cho nền Giáo dục Việt Nam và trí thức nước nhà . Sao mà lắm giáo sư tiến sĩ rởm thế !

  26. Quang viết:

    “Học giả , bằng thật , thật mà giả ” . Xin kính mời các bậc tiền bối đối giúp

  27. Vĩ Tuyến 17 viết:

    Hơn 9000 nhà khoa học Việt Nam không có một bằng sáng chế nào trong năm 2011 .
    Trí tuệ khoa học của Việt Nam đứng sau Brunei có dân số dưới 1/2 triệu .

    http://vietnamnet.vn/vn/khoa-hoc/78867/hon-9-000-giao-su-sao-khong-co-bang-sang-che-.html

  28. thuy viết:

    LÀM NHƯ THẾ THÌ CHÚNG NÓ ĂN CÁM À

  29. Vũ Xuân Tửu viết:

    Tôi đã được đọc 1 số bài của TS Phạm Ngọc Cương, bài nào cũng có sự mới lạ, cảm thấy vỡ ra được nhiều điều. Trân trọng cám ơn TS PNC và nhà báo TDN.
    Vũ Xuân Tửu

  30. Vĩ Tuyến 17 viết:

    Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nói với BBC về tình trạng đông ‘tiến sỹ giấy’ ở Việt Nam mà thiếu chất lượng.
    Ông cho biết, Bộ Giáo dục đào tạo “không những đề ra mà còn đề ra rất cao” những tiêu chuẩn về ngoại ngữ cho bậc cao học, nhưng ông khá chắc chắn rằng số tiến sỹ có thể ‘sử dụng ngoại ngữ cho cho chuyên môn của mình là rất ít”.
    Việc làm tiến sỹ, thạc sỹ tràn lan, theo ông Phạm Xuân Nguyên, “là do quan niệm khác”.
    “Ở các nước, tiến sỹ chỉ là bước khởi đầu, là cái khẳng định anh có khả năng nghiên cứu độc lập, đề xuất vấn đề khoa học và giải quyết nó.”
    “Còn chúng ta coi nó là điểm kết thúc. Đại học xong làm thạc sỹ, thạc sỹ xong làm tiến sỹ, tiến sỹ xong, dừng.”
    Nhà phê bình văn học cho rằng, việc làm tiến sỹ ở Việt Nam nhiều khi là do “háo danh,” và cũng là để “tăng cấp, tăng lương”.
    “Nói như vậy không có nghĩa là vơ đũa cả nắm,” ông nói thêm, “cũng có những người rất giỏi, và thường những người giỏi đó họ biết ngoại ngữ, nên các bài viết, bài nghiên cứu của họ có chất, có trích dẫn, có hiểu biết.”
    Nhận xét về ảnh hưởng xã hội của bằng tiến sỹ thiếu chất lượng, ông cho rằng, nó khiến cho ngành nghiên cứu khoa học “bị đẩy lùi xuống” vì chính những người đó lại đi hướng dẫn nghiên cứu sinh.
    Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên cũng nhận xét, ” hệ thống giáo dục – đào tạo của Việt Nam đang cực kỳ khủng hoảng”.

  31. ptd viết:

    TẬP ĐOÀN VIASHIN & NHỮNG CHIẾC TÀU MA >
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2012/11/121105_vinashin_ghost_ships.shtml

    TIỀN THUẾ VÀO TÚI THỦY TẶC >MỘT THỜI ĐƯỢC CA NGỢI “BỐC THƠM ” ĐỄ LỪA DÂN CHÚNG

  32. Văn Thông viết:

    Em mệt mỏi lắm, giá như bố em gã em cho 1 chàng trai hay 1 anh lính ở vùng biên thùy lạnh giá…thì giờ này em được sưởi ấm bởi chồng con, đồng loại biết bao nhiêu !

  33. ptd viết:

    Ông Đinh thê Huynh nói ( hợp tác với Trung Quốc đễ giáo dục nhân dân ) câu nói qua chủ quan của ông Huynh hơn nữa ông Huynh trình độ cỡ nào mà lại đi giáo dục nhân dân câu nói này hơi bị trịch thượng xem thường dân !? Ai cõng rắn cắn gà nhà đây ? ai nối giáo cho giặc đây ?

    http://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/11/hop-tac-voi-trung-quoc-e-giao-duc-nhan.html

  34. kieuhung viết:

    Bài viết này Quá tuyệt vời!

  35. […] Nguồn Blog TDN Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this. By chauxuannguyen • Posted in Giáo dục, Đạo Đức, ĐCS 0 […]

  36. […] Truongduynhat […]

  37. truongbao viết:

    Ở Quảng Nam xét tuyển công chức nghành giáo dục được cộng điểm ưu tiên như sau: Con thương binh được cộng 30 điểm, có bằng tiến sĩ được cộng 20 điểm, thạc sĩ được cộng 10 điểm. Chắc đây là chiến lược trồng người.của ngành giáo dục Quảng Nam

Để lại hồi âm

WordPress Blog
WordPress