web analytics
 
Chuyên mục : chính trị- xã hội; tin tức- sự kiện; sự kiện- đối thoại; Uncategorized; chính trị- xã hội; vụ án Trương Duy Nhất
|

Ánh sáng hay bóng tối, quang minh chính đại hay âm thầm ẩn danh?

TT-300x223Hôm nay, đọc xong bài viết của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, tôi rất đồng tình. Đây cũng là vấn đề mà tôi đã từng đề cập đến trong bài “Tính tất yếu của thể chế dân chủ và phương pháp đấu tranh bất bạo động”.

Nhưng có lẽ khi tôi viết những dòng này các bạn sẽ cho rằng những người Việt sống ở nước ngoài muốn nói gì cũng được, cứ thử về trong nước sống xem thế nào? Những thủ đoạn bắt bớ đàn áp của chính quyền đối với những người bất đồng chính kiến là không nhỏ. Có nằm trong chăn mới biết chăn có con rận to như thế nào.Vâng tôi rất hiểu và rất thông cảm những gì xảy ra trong cái nhà tù lớn đó và tôi biết chắc những lý lẽ của tôi sẽ không đủ thuyết phục được các bạn bằng chính sự an nguy của bản thân các bạn,rằng mọi cái đều là lý thuyết “đứa nào ngu ráng chịu”, những tên lính xung kích đi đầu trong mọi cuộc chiến thông thường đều là những kẻ chết trước, “đất nước là của chung, không đến lượt mình phải hy sinh”…
Dân Hồng Kông có một câu nói bất hủ “Người không vì mình,trời tru đất diệt”, thế nhưng khi cần thiết,họ vẫn xuống đường để bỏ cái quan niệm này vào thùng rác. Bởi họ biết chắc rằng trên đời này không có thứ gì cho không…
Bạn hãy nên nhớ rằng”cái quý nhất trên đời này là tính mạng”, không ai ngu ngốc tự cho đi tính mạng của mình nếu không vì những mục đích cao cả, tốt đẹp. Có những sự hy sinh vô ích nhưng cũng có những sự hy sinh là hết sức cần thiết. Bởi nếu không cái xã hội này muôn đời vẫn thế.
Dân Luận, một trang thông tin gần đây ra thông báo về việc “Tìm kiếm cộng tác viên với mức nhuận bút hấp dẫn” bằng quan điểm “Chọn một bút danh để tham gia Dân Luận. Dân Luận khuyến cáo sử dụng bút danh không liên quan đến danh tính của bạn để đảm bảo an toàn cá nhân.. -”
Xét trên quan niệm cá nhân trên một phạm vi hẹp Dân Luận không sai, biết lo lắng cho an toàn của người cộng tác nhưng trên phương diện nâng cao nhận thức, dân trí và ở tầm của một quốc gia dân tộc thì Dân Luận đã có những lầm lẫn đáng tiếc. Chúng tôi sẽ lần lượt nêu ra các luận điểm ở đây một cách rành mạch và rất mong các ý kiến phản biện:
1. Theo lý thuyết của John Locke, một triết gia người Anh thế kỷ 16, ba quyền cơ bản không thể bị tước đoạt của con người là quyền được sống, được tự do và được sở hữu. Quyền sở hữu là “quyền được mưu cầu hạnh phúc”. Những ý tưởng khác của John Locke cũng được Thomas Jefferson nêu ra như sự bình đẳng, nhà nước hạn chế, quyền được lật đổ Chính quyền khi Chính quyền không còn phù hợp.
“Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ.”
Như vậy theo những quyền cơ bản này, nhân dân là chủ thể của quyền lực, nhân dân không thể và không được “SỢ” chính quyền. Khi sợ hãi quyền lực họ đã phạm vào sự THA HÓA. Chính sự tha hóa này khiến chính quyền không còn phù hợp đó tiếp tục ngự trị trên đỉnh cao quyền lực. Là một trang báo phản biện xã hội, Dân Luận cần hướng người cộng tác, người đọc tới điều này chứ không phải đồng tình với sự sợ hãi để tất cả chui vào trong bóng tối với mục đích là vì sự an toàn bản thân. Có một lập luận chính xác là “Sợ thì đừng làm, làm thì đừng sợ”.
2. Dân Luận ngoài việc nâng cao dân trí còn hướng người dân vào một cuộc đấu tranh bất bạo động với chính quyền. Đấu tranh bất bạo động chỉ thành công khi vận động được hầu hết người dân Việt nam tham gia. Và người dân Việt nam chỉ tham gia khi được vận động bởi những người có danh tính đàng hoàng chứ không phải là những kẻ giấu mặt.
Đấu tranh bất bạo động có một đặc điểm cơ bản là tuân thủ đúng luật pháp quốc tế và dựa trên những quyền cơ bản của con người. Đó là chính nghĩa. Chính nghĩa này cần phải được phát huy một cách quang minh chính đại, công khai cho toàn dân được biết. Khi những người tuyên truyền cái chính nghĩa này ẩn danh tức là họ đã đẩy chính nghĩa này cho đối thủ, tức chính quyền. Và những người dân còn mơ hồ chắc chắn sẽ bỏ ngoài tai những lời của bọn mạo danh, ném đá giấu tay.
3. Thực tế là phong trào đấu tranh dân chủ trong nước đã xuất hiện những nhà bất đồng chính kiến một cách công khai. Họ không hề giấu giếm tên tuổi bản thân. Nhưng họ bị bắt bị đàn áp không phải vì họ để lộ lý lịch bản thân mà chủ yếu là bởi vì họ bị đẩy vào số ít. Nếu tất cả người dân Việt nam đều đường hoàng công khai danh tính, đường hoàng lên tiếng chất vấn chính quyền thì nhà tù sẽ không đủ chỗ, và thế lực cầm quyền sẽ không biết bắt ai. Chính sự hèn nhát của số đông đã đẩy một số ít vào chốn lao tù. Đất nước là của chung, tất cả mọi người đều phải có trách nhiệm trước vận mệnh của nó như nhau. Không nên có quan niệm “Nó lên tiếng, nó bị bắt là bởi vì nó muốn làm anh hùng, nó có gan to.Còn ta chỉ muốn yên thân sống cho hết kiếp”.
4. Trong thời gian qua chúng ta thấy có hai blogger là Trương Duy Nhất và Nguyễn Ngọc Già là những blogger tên tuổi. Một người công khai danh tính một người lấy bút danh. Nhưng họ bị bắt không phải vì điều này mà chủ yếu vì sức nặng trong những bài viết của họ. Những bài viết này khiến chính quyền run sợ. Khi chính quyền run sợ thì cho dù anh ẩn danh hay không ẩn danh họ cũng bằng mọi cách lôi anh vào tù. Do đó việc công khai danh tính không phải là nguyên nhân khiến anh bị bắt nếu anh chưa vượt qua lằn ranh mà chế độ e ngại. Vậy thì việc gì phải sợ hãi hoặc nếu sợ hãi thì cứ đứng đằng xa lằn ranh đó một cách công khai. Và tất nhiên một sự thật hiển nhiên là không phải ai viết cho các báo lề trái cũng bị bắt hết. Do đó đừng vì sợ hãi mà đánh mất chính nghĩa của mình.
Như vậy quyền ẩn danh hay không ẩn danh là quyền của mỗi cây bút. Họ có quyền bằng vào nhận thức của mình để đóng góp vào sự nghiệp”khai dân trí, chấn dân khí”, họ cũng căn cứ vào điều kiện bản thân mình, lương tâm mình để biến cái số ít thành số đông. Chúng ta mặc nhiên không có quyền cưỡng bách họ phải công khai danh tính và mạt sát nếu họ ẩn danh. Nhưng chúng ta phải hướng họ và phong trào phản biện về phía chính nghĩa. Trong cuộc đấu tranh này chỉ có sự “quang minh chính đại” của những người dũng cảm mới có thể hy vọng giành chiến thắng. Phải buộc chính quyền, những kẻ ăn tàn phá hoại đất nước này về phía phi nghĩa. Chính chúng là những kẻ phải nấp trong bóng tối chứ không phải những người đang làm chủ cái đất nước này:
“Hãy công khai tranh luận một cách chính danh quân tử, thay vì sử dụng những biện pháp kỹ thuật lén lút cướp phá không khác gì bọn hacker, hoặc chụp mũ chính trị và kết án một cây bút chỉ vì những bài viết góp ý, phê bình phản biện của họ. Trước một thông tin, trước một tác phẩm, một bài viết, một cây bút, một góp bàn phản biện, chỉ được phép dùng chính phương cách truyền thông “tham chiến”, chứ không được phép dùng đến cái còng số 8, nòng súng và nhà giam.” (Trương Duy Nhất)
DƯƠNG HOÀI LINH

Nút chia sẻ:

Tags: , , , ,

Để lại hồi âm

Weboy
Free WordPress Theme