web analytics
 
Chuyên mục : bài mới nhất; chính trị- xã hội; biển Đông & quan hệ Việt - Trung; chính trị- xã hội; góc nhìn của Nhất
|

Cảm ơn Sài Gòn

Cảm ơn Sài Gòn đã cho tôi làm một ngọn sóng nhỏ, hoà cùng biển sóng cuồn cuộn sục sôi ấy. Đến giờ, vẫn nguyên cảm xúc ấy. Vẫn như đang bơi giữa biển người Sài Gòn mênh mông ào ạt ấy.

Chưa bao giờ xuống đường biểu tình. Là một nhà báo, trước nay, tôi luôn chọn cho riêng mình một phương cách khác. Nhưng lần này thì không thể không. Máu như sôi chảy hừng hực trong người.
Nhập đoàn biểu tình trước Tổng lãnh sự Mỹ. Kéo qua phía nhà thờ Đức Bà. Đạp bung dãy rào thép gai trước trụ sở Uỷ ban nhân dân thành phố. Tràn sang phố đi bộ Nguyễn Huệ.
Nhiều người đẩy tôi lên phía trước. Người dúi vào tay tôi chai nước, chiếc khăn. Có mẹ già nào đó đưa tay lau mặt giúp tôi.

Trời nắng quá. Nhưng cái nóng như lửa cháy trong lòng lại là điều đẩy thúc bước chân chúng tôi đi.

“Vì độc lập, phản đối đặc khu”!

“Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

Tôi hô đến khản giọng. Hàng trăm, nghìn tiếng hô đáp lại.

Sài Gòn ơi. Cảm ơn người đã cho tôi được cháy, được thét gào đến khản giọng giữa biển trời này. Cảm ơn hàng trăm, hàng vạn đồng bào đã cho tôi thấy thế nào là sức mạnh và sự thôi thúc, sục sôi của lòng yêu nước.

Hoà trong biển người ấy, tôi không thấy “bọn phản động, phe nhóm xúi giục, kích động” nào. Tôi không tin bất kỳ ai, hay một tổ chức phe nhóm nào có thể kích động nên những cuộc biểu tình hùng dũng, hiên ngang ngợp trời Sài Gòn thế.

Tôi chỉ thấy quanh mình, giữa biển ngừoi mênh mông ấy, trong những tiếng thét gào ấy là lửa lòng yêu nước đến sục sôi, bỏng cháy. 

Chính những ngừoi dân, hàng trăm hàng vạn đồng bào quanh tôi đã tạo nên một Sài Gòn cháy bỏng thế, hôm nay.

“Vì độc lập, phản đối đặc khu”!

“Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

“Phản đối! Phản đối! Phản đối!”… 

Không chỉ là tiếng tôi nữa. Không còn nhận ra tiếng một ai nữa. Cả biển ngừoi. Dội vang như sóng. Cuồn cuộn mọi ngả đường. 

Rồi tiến về Dinh Độc Lập. Vâng, đoàn ngừoi sùng sục như sóng biển khơi tiến thẳng hướng Dinh.
Nó khiến tôi liên tưởng đến cảnh đoàn xe tăng húc đổ cánh cổng Dinh, trong sự kiện Sài Gòn 30/4/1975.
“Những làn sóng khủng khiếp”. Đó là câu ông Phúc Thủ tướng thốt lên sau cơn phản ứng tức tối từ dư luận về hai dự luật “đặc khu” và “an ninh mạng”. 

Không biết, khi thốt câu đó, Thủ tướng Phúc đã nhìn đoán trước cảnh này?

Không biết, nhìn cảnh Sài Gòn hôm nay, thấy trông những biển sóng ngừoi như thác thế, có ai liên tưởng đến một ngày nào, rất có thể cánh cổng Dinh Độc Lập kia lại một lần sụp đổ.

Không bởi một chiến xa nào, mà bởi chính những ngọn sóng biển ngừoi kia, bởi chính bàn tay không tấc sắt của hàng vạn, hàng triệu đồng bào- những biển ngừoi đang đứng bên tôi, quanh tôi hôm nay.

Chưa bao giờ, cho tôi cảm xúc diệu kỳ thế. 

Tôi yêu họ, yêu những ngừoi quanh tôi. Những ngừoi dân bình thường đã làm nên một Sài Gòn dậy sóng, hôm nay.

Nút chia sẻ:

Tags: , , , , , ,

6 phản hồi Cho “Cảm ơn Sài Gòn”

  1. The Ky Truong viết:

    Cảm ơn anh vì bài báo đầy nhiệt huyết. Khác hẳn bọn bồi bút im hơi lặng tiếng trước làn sóng phẩn nộ của nhân dân.

  2. QX viết:

    Tôi ghen với lão Nhứt.

    qx

  3. thanh loan viết:

    Vì độc lập, phản đối đặc khu”!

    “Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

    “Phản đối! Phản đối! Phản đối!”…Cảm ơn anh Nhất đã cảm ơn Sài Gòn!

  4. Trần Liêm Danh viết:

    Cảm ơn anh!

    “Vì độc lập, phản đối đặc khu”!
    “Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

    Vì 6 chữ: Độc lập – Tự do – Hạnh phúc!

  5. Bill viết:

    Mạn phép anh Nhất cho đăng bài trường ca biểu tình này!

    Là một nhà báo
    chưa bao giờ xuống đường biểu tình
    trước nay
    tôi luôn chọn cho riêng mình
    một phương cách khác
    Nhưng lần này thì không thể
    không!
    Máu như sôi chảy hừng hực trong người.
    Nhập đoàn biểu tình trước Tổng lãnh sự Mỹ.
    Kéo qua phía nhà thờ Đức Bà.
    Đạp bung dãy rào thép gai trước trụ sở Uỷ ban nhân dân thành phố.
    Tràn sang phố Nguyễn Huệ.
    Nhiều người đẩy tôi lên phía trước.
    Có gười dúi vào tay tôi chai nước,
    chiếc khăn.
    Có mẹ già lau mặt giúp tôi.

    Trời nắng quá.
    Nhưng cái nóng như lửa cháy
    trong lòng
    lại là điều đẩy thúc bước chân chúng tôi đi.

    “Vì độc lập, phản đối đặc khu”!

    “Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

    Tôi hô đến khản giọng.
    Hàng trăm,
    hàng nghìn tiếng hô đáp lại.

    Sài Gòn ơi.
    Cảm ơn người
    đã cho tôi được cháy,
    được thét gào
    khản giọng giữa biển trời này.
    Cảm ơn hàng trăm, hàng vạn đồng bào
    đã cho tôi thấy thế nào là sức mạnh
    và sự thôi thúc, sục sôi
    của lòng yêu nước.

    Hoà trong biển người ấy
    tôi không thấy “bọn phản động,
    phe nhóm xúi giục, kích động”
    nào.
    Tôi không tin bất kỳ ai,
    hay một tổ chức phe nhóm nào
    có thể kích động
    những cuộc biểu tình hùng dũng, hiên ngang
    ngợp trời Sài Gòn thế.

    Tôi chỉ thấy quanh mình
    giữa biển ngừoi mênh mông ấy,
    trong những tiếng thét gào ấy
    là lửa lòng yêu nước đến sục sôi, bỏng cháy.

    Chính những ngừoi dân,
    hàng trăm hàng vạn đồng bào
    quanh tôi
    đã tạo nên một Sài Gòn cháy bỏng thế
    hôm nay.

    “Vì độc lập, phản đối đặc khu”!

    “Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

    “Phản đối! Phản đối! Phản đối!”…

    Không chỉ là tiếng tôi nữa
    không còn nhận ra tiếng một ai nữa
    cả biển ngừoid
    ội vang như sóng, cuồn cuộn
    mọi ngả đường.

    Rồi tiến về Dinh Độc Lập
    đoàn ngừoi sùng sục như sóng biển khơi
    tiến thẳng hướng Dinh…
    Nó khiến tôi liên tưởng đến cảnh đoàn xe tăng
    húc đổ cánh cổng Dinh, trong sự kiện Sài Gòn
    năm Bảy Nhăm.
    “Những làn sóng khủng khiếp”
    Đó là câu ông Phúc
    thốt lên
    sau phản ứng về hai dự luật “đặc khu”
    và “an ninh mạng”.

    Không biết
    khi thốt lên câu đó
    Thủ tướng Phúc
    đã nhìn đoán trước cảnh này?

    Không biết
    nhìn cảnh Sài Gòn hôm nay
    thấy những biển sóng ngừoi như thác thế
    có ai liên tưởng
    đến một ngày nào
    rất có thể
    cánh cổng Dinh Độc Lập
    lại một lần sụp đổ.

    Không bởi một chiến xa nào
    mà chính những ngọn sóng biển ngừoi kia
    chính bàn tay không tấc sắt của hàng vạn
    hàng triệu đồng bào
    những biển ngừoi đang đứng bên tôi
    quanh tôi hôm nay.

    Chưa bao giờ
    có ai cho tôi cảm xúc
    diệu kỳ thế.

    Tôi yêu họ
    yêu những ngừoi quanh tôi
    những ngừoi dân bình thường
    đã làm nên
    một Sài Gòn dậy sóng
    hôm nay.

  6. Dzui dzui viết:

    Phải cám ơn ai đi chứ, Saigon đâu còn mà cám ơn ..

Để lại hồi âm

Free WordPress Theme
Free WordPress Themes