web analytics
 
Chuyên mục : chính trị- xã hội; khoa học- công nghệ; tin tức- sự kiện; tin tức- sự kiện
|

Công cụ web và sự đổi thay

Một bài nên đọc trên trang Ba Sàm, với cả công dân mạng lẫn các nhà cầm quyền, để nhận phân rõ hơn về sức mạnh “con dao hai lưỡi” của truyền thông internet.

Mọi chú ý lại đổ dồn vào

công cụ web và sự đổi thay

Scott Shane

Ngày 29-1-2011

          Sợ hãi – đó là công cụ truyền thống để nhà độc tài giữ được dân chúng trong vòng kiểm soát. Nhưng bằng việc cắt hết dịch vụ không dây và Internet tại Ai Cập vào cuối tuần trước để đối phó với những cuộc biểu tình khổng lồ trên đường phố, Tổng thống Hosni Mubarak đã để lộ nỗi hoảng sợ của chính mình – rằng Facebook, Twitter, máy tính xách tay và điện thoại thông minh có thể làm cho các đối thủ của ông mạnh thêm lên, bóc trần những yếu kém của ông ta ra với thế giới, và lật đổ chế độ.

          Có lý do để ông Mubarak phải mất bình tĩnh. Thông qua rất nhiều tài khoản cá nhân (trên blog), thùng thuốc súng kiểu mới – mạng xã hội – đã góp phần đẩy nhanh cuộc cách mạng ở Tunisia, buộc nhà cai trị 23 năm qua ở đất nước này là ông Zine el-Abidine Ben Ali phải lưu vong một cách nhục nhã, và thổi bùng lên một đống lửa sẽ lan rộng khắp thế giới Ả rập với tốc độ nghẹt thở. Một biểu tượng phù hợp là cảnh ông Slim Amamou, blogger bất đồng chính kiến có hàng nghìn người hâm mộ trên Twitter, chỉ trong vài ngày đã được đưa từ phòng hỏi cung của chế độ Ben Ali lên một vị trí trong chính phủ mới, với chức Bộ trưởng Thanh niên và Thể thao. Đó quả là một biểu hiện của sự bất định ở Tunisia, bởi mới hôm thứ Năm (ngày 27-1), ông đã từ chức.

1

          Một người đàn ông Ai Cập dùng điện thoại cầm tay có camera của mình để ghi lại hình ảnh đám đông hỗn loạn

          Cuộc đảo chính ở Tunisia là lời động viên mới nhất đối với một khái niệm có tính an ủi, rằng: Những công cụ web mà rất nhiều người Mỹ dùng để hẹn hò với bạn học hay để quẳng lên đó những suy nghĩ thoáng qua, nhưng cũng những công cụ web ấy còn có một vai trò cao quý hơn, là làm thứ thuốc tẩy, rửa trôi chế độ chuyên quyền. Suy cho cùng thì mới cách đây 18 tháng thôi, các công nghệ này bị lên án như là một nhân tố trong Cách mạng Xanh ở Iran – phong trào biểu tình đường phố gây xáo trộn xã hội sau cuộc bầu cử tổng thống đầy tranh cãi.

          Song, kể từ khi cuộc nổi dậy sụp đổ, Iran đã trở thành một trường hợp mang tính chất cảnh báo. Cảnh sát Iran hăm hở bám theo dấu vết các nhà hoạt động để lại trên mạng, việc này giúp họ tiến hành hàng nghìn vụ bắt bớ trong chiến dịch đàn áp xảy ra sau đó. Chính quyền thậm chí còn tận dụng ưu thế của đám đông trong cuộc săn lùng các thế lực thù địch: Họ đưa ảnh của những người biểu tình lên web và mời gọi dân chúng Iran nhận diện.

          “Chính phủ Iran đã trở nên thành thạo hơn nhiều trong việc sử dụng Internet để truy lùng các nhà hoạt động”, Faraz Sanei, người theo dõi Iran tại tổ chức Human Rights Watch, nói. Ông Sanei cho biết, Revolutionary Guard (Người Bảo vệ Cách mạng) – lực lượng kinh tế và chính trị hùng mạnh có chức năng bảo vệ cái chế độ của các thủ lĩnh Hồi giáo – đã mở một trung tâm giám sát ảo trên mạng, và có tin đồn là họ đứng sau “quân đội ảo” của các tin tặc, một đội quân có thể săn đuổi bất kỳ kẻ chống đối nào.

          Những năm gần đây, các chế độ đàn áp nhân quyền trên khắp thế giới lẽ ra đã tụt lại sau đối thủ của họ trong việc khai thác công nghệ mới – không phải là chuyện bất ngờ bởi các nhà độc tài đang già cỗi đi lại phải đương đầu với những đối thủ trẻ hơn, thành thạo công nghệ hơn. Nhưng ở Minsk và Moscow, Tehran và Bắc Kinh, chính quyền đã bắt đầu leo dần lên đường cong học vấn và biến các công cụ Internet mới thành thứ phục vụ cho mục đích riêng của họ chống lại dân chủ.

          Khuynh hướng ngược này tạo ra một cuộc tranh cãi: Số đông mọi người thường cho rằng Internet và mạng xã hội vốn dĩ có thể lật đổ cán cân quyền lực theo hướng ủng hộ dân chủ; liệu điều này có đúng không? Cuốn sách mới, “Ảo tưởng trên không gian ảo: Mặt đen tối của tự do Internet”, của học giả người Mỹ gốc Belarus Evgeny Morozov, đã khiến cho câu chuyện càng trở nên kích thích hơn, khi tác giả mô tả hết ví dụ này tới ví dụ khác những con người tìm cách tận dụng phương tiện truyền thông mới – Internet – làm lợi thế cho mình.

          Nhưng sau rốt, chính những yếu tố đã mang lại cho Facebook và các site tương tự thành công thương mại lớn lại là các yếu tố có sức thu hút khổng lồ đối với lực lượng cảnh sát mật. Trang mạng xã hội của một nhà bất đồng chính kiến và các bài viết trên Twitter là công cụ thuận tiện để thể hiện quan điểm chính trị, sự nghiệp, thói quen cá nhân, cũng như bộc lộ thông tin về những đồng chí, bạn bè và thân nhân của anh ta. Một viên công an mạng có thể soạn ra cả bộ hồ sơ về một nhân vật chống đối chế độ nào đó mà không cần phải bỏ công đi theo anh ta trên phố hay nghe trộm điện thoại như hồi trước khi thế giới có net.

          Nếu trong cơn khủng hoảng, nước Ai Cập của ông Mubarak đã dùng tới thứ công cụ ngu độn truyền thống để đương đầu với phe bất đồng chính kiến – cắt đứt toàn bộ hệ thống thông tin liên lạc – thì các nước khác tỏ ra tinh tế hơn. Ở Belarus, giờ đây các sĩ quan của K.G.B – cơ quan công an mật này vẫn giữ tên gọi của nó từ thời Xô Viết – thường xuyên trích dẫn những lời bình luận (comment) của các nhà hoạt động trên Facebook và những site khác trong các cuộc thẩm vấn – Alexander Lukashuk, Giám đốc chi nhánh Belarus của Đài Phát thanh Châu Âu Tự do/ Phát thanh Tự do, cho biết như vậy. Ông kể, tháng trước, các nhân viên điều tra đã xuất hiện tại căn hộ của một phóng viên ảnh người Belarus, và chế nhạo cô ta rằng bởi vì cô viết blog khiến họ thường xuyên phải làm việc ban đêm, nên họ quyết định đến gặp cô vào buổi sáng.

          Ở Syria, “Facebook bây giờ là nguồn cơ sở dữ liệu lớn đối với chính phủ” – theo Ahed al-Hindi, một nhà hoạt động Syria, từng bị bắt tại hàng Internet café ở thủ đô Damascus vào năm 2006, và đã rời đất nước sau khi được thả. Ông Hindi hiện là thành viên của nhóm CyberDissidents.org ở Mỹ. Ông bày tỏ tin tưởng rằng Facebook có lợi nhiều hơn là gây hại, bởi nó giúp các nhà hoạt động thành lập những tổ chức ảo, vốn không thể tồn tại được nếu thành viên của nó gặp nhau trực diện trong đời thực. Nhưng theo ông, người dùng (Facebook) phải ý thức được rằng họ đang giao lưu cả với những kẻ đàn áp họ, cũng như với những bạn bè đồng chí của họ.

          Widney Brown, giám đốc cao cấp phụ trách luật và chính sách quốc tế tại Tổ chức Ân xá Quốc tế, cho hay những trang mạng xã hội được ưa thích đều trung lập về mặt chính trị, giống như phần lớn các công nghệ mới.

           “Không có gì là tất yếu ở những công cụ như thế — máy in của Gutenberg, máy fax hay Facebook” – ông Brown nói. “Chúng có thể được sử dụng để thúc đẩy quyền con người, mà cũng có thể là để hủy hoại quyền con người”.

          Đấy cũng là quan điểm của ông Morozov, 26 tuổi, một học giả thỉnh giảng ở Standford. Trong “Ảo tưởng net”, ông gửi một câu trả lời đến “những kẻ không tưởng trên mạng”, những người tưởng rằng Internet, một cách tất yếu, sẽ khuyến khích dân chủ. Ông đưa ra thuật ngữ “spinternet” (tạm dịch: tơ net) để nói về tấm lưới nhện (spin) mà các chính phủ – bây giờ đã bắt đầu làm chủ được công nghệ – phủ lên Internet.

          Theo ông Morozov, ở Trung Quốc, hàng nghìn người đã được đào tạo và được trả tiền – vì thế mà có biệt danh là “đảng 50 xu” – để đưa những comment ủng hộ chính phủ lên mạng và định hướng, cách ly công luận khỏi những lời phê phán nhằm vào Đảng Cộng sản. Ở Venezuela, Tổng thống Hugo Chávez, ban đầu còn gọi những comment thù địch trên Twitter là “khủng bố”, về sau đã tạo trang Twitter của riêng mình – một kết hợp thú vị giữa chính trị và tự quảng cáo bản thân. Hiện tại trang này đã có 1,2 triệu người hâm mộ.

          Ông Morozov lưu ý rằng, ở Nga, Thủ tướng Vladimir V. Putin đã hợp tác được với vài công ty truyền thông Internet lớn, trong đó có cả Konstantin Rykov. Hiện giờ rất nhiều website của công ty này đưa thông tin sai lệch nhằm ủng hộ Putin; và các tài liệu của họ, liên quan tới cuộc chiến năm 2008 giữa Nga và Gruzia, theo hướng chống Gruzia, đã lan như virus trên mạng.

          Ông Morozov thừa nhận rằng mạng xã hội “dứt khoát là giúp cho những nhà bất đồng tập hợp lại. Nhưng điều đó có khiến cho phong trào phản đối trở nên khả thi hơn không? Tôi không nghĩ thế”.

          Ở Ai Cập, có vẻ như ít nhất một số nhà hoạt động cũng chia sẻ sự thận trọng của ông Morozov về bản chất “dao hai lưỡi” của truyền thông Internet. Một tài liệu nặc danh 26 trang xuất hiện ở Cairo tuần trước đã đưa ra những chỉ dẫn rất thực tiễn cho những người biểu tình. Tờ The Guardian đưa tin, tài liệu này đã khuyên các nhà hoạt động lưu truyền nó qua email và photocopy – chứ không phải qua Facebook và Twitter, bởi vì cả hai mạng đó đều đã bị chính quyền kiểm soát.

          Sau đó chính phủ của ông Mubarak rõ ràng là đã đi đến kết luận rằng nếu chỉ kiểm soát không thôi thì quá muộn. Vậy là ông quyết định cắt toàn bộ kết nối Internet của đất nước ông. Đó là hành động tuyệt vọng của một nhà độc tài, kẻ chưa học được cách khai thác thứ công cụ mà những đối thủ của ông ta đã biết tận dụng.

(Người dịch: Đan Thanh)

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
__________
(Nguồn: Ba Sàm)

          Xem thêm các clip sau:

          Và  bấm vào đây để xem thêm nhiều hình ảnh sinh động.

Nút chia sẻ:

42 phản hồi Cho “Công cụ web và sự đổi thay”

  1. Đồ Nghệ viết:

    Mấy ngày có biểu tình lớn ở Tunisia, trên Vietnamnet có bài “Bạo động lật đổ ở Tunisia và bài học cho các nước trên thế giới” (đại ý thế, có thể tôi nhớ không chsinh xác câu chữ), nhưng ngay lập tức bị vô hiệu hoá trước khi bị gỡ xuống. Sức mạnh của công cụ web đấy, nhiều người sợ.

  2. Anonymous viết:

    Kẻ thông minh thì biết tận dụng lợi thế của Net làm ho mình mạnh lên. Kẻ ngu xuẩn, dốt nát thì lo sợ Net làm hại đến bản thân mình.

  3. Lệ Đá viết:

    Kẻ yếu mới sợ hãi vu vơ. Kẻ danh không chính mới sợ những lời chỉ trích khoét vào chỗ “nhột” (tức nhạy cảm) của mình. Cây ngay có bao giờ sợ chết đứng nhỉ?

  4. HT viết:

    Mình mới đọc tin quân đội Ai Cập từ chối dùng vũ lực bắn vào người dân Ai Cập, bất kể họ là ai, chính phủ hay người biểu tình. Hehehe, đây mới chính là “quân đội nhân dân.” chính hiệu con nai vàng.

  5. huythuanvu viết:

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

  6. Anonymous viết:

    Anh nhat oi, anh cap nhat tin ve nha bao Hoang Hung de moi nguoi chia se.

  7. Hoctro viết:

    Xem Tv thấy dân biểu tình đứng ngồi trên xe tăng thấy cũng vui, chưa biết ngã ngũ ra sao nhưng thấy thân thiện hơn bức hình anh học sinh đứng chặn xe tăng hồi vụ Thiên An Môn 1989. Hồi đó ở VN chả ai biết tin này.

    video:

    http://www.youtube.com/watch?v=9-nXT8lSnPQ

    hay hình:
    http://4.bp.blogspot.com/_57MxrRTWSZs/Sw6WsFLbmkI/AAAAAAAABhg/Y5yAxVMfxW4/s1600/tiananmen-square-tank.jpg

  8. Anonymous viết:

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

  9. Anonymous viết:

    Tunisia hay Ai Cập, mỗi quốc gia đều có những vấn đề của riêng mình. Hãy chờ xem các nhà bất đồng chính kiến khi có quyền lực trong tay sẽ đối xử với dân đen như thế nào. Chửi đổng không phải là cách để đưa dân tộc tiếng lên, hãy cùng đối thoại để xóa bỏ cường quyền.

  10. Anonymous viết:

    Xin chia buồn cùng với gia quyến nhà báo Hoàng Hùng.
    Làm báo giỏ thì nguy hiểm không từ phía này thì từ phía khác.

  11. Anonymous viết:

    Thà chính quyền mạnh tay tự cải cách, thay đổi bản thân còn hơn để dân bức xúc mà nổi loạn như Ai cập.
    Mấy tháng trước , không ai ngờ Ai Cập lại có thể như ngày hôm nay.
    Cách chính phủ dốc vào đầu tư cho quân đội, CA để chống bạo loạn không bằng tập trung cải tổ chính bộ máy của mình cho thật trong sạch, mở rộng dân chủ , lắng nghe nhân dân và điều chỉnh mình cho tốt lên. Nếu không khi dân đã nổi loạn thì có quân đội trời cũng không cứu được.

  12. qx viết:

    @Nặc Danh:

    “… đối thoại để xóa bỏ cường quyền” chưa từng xảy ra trong lịch sử nhân loại; ngay cả trường hợp của ông Gandhi và Mandela cũng không phải là đối thoại để bỏ cường quyền.

    qx

  13. Văn Bá Xuân viết:

    Xin được đáp từ:
    Xã hội ngày nay có một điều rất hay mà không một chế độ độc tài nào có thể tồn tại nếu không thay đổi, thích ứng. Đó là xã hội thông tin. Sự phát triển của internet mà nhất là facebook, bloger… Chính đây là nền dân chủ trí thức mà không có một cá nhân, chế độ độc tài nào ngăn cản được. Ví dụ khi đọc trang này, trang Truongduynhat… ít ra những người lãnh đạo cũng kịp thời chỉnh sửa những sai sót, cứng nhắc. Tôi đồng ý với các quý vị dân chủ là điểm đến của xã hội phát triển, văn minh nhưng lúc này ở VN là chưa được.
    Dân chủ Bloger ?
    Vừa rồi ở VN có điều là phổ biến USB 3G . Các vùng sâu, vùng xa bắt đầu hòa nhập với Xã hội thông tin. Đời sống dân trí bắt đầu cao lên. Tôi nghĩ chính phủ VN lúc này nên đầu tư mạnh vào giáo dục. Bắt buộc tất cả phải học tập. Dần dần thay đổi như vậy vừa có lợi cho Đất nước, cho dân. Vừa không bị các nước lớn lợi dụng, phá hoại.
    Tôi nghĩ tất cả các trí thức thực sự yêu nước sẽ đồng cảm ý này.
    Jean Paut Sart đã chỉ ra việc hô hào dân chủ của Trí thức nữa vời từ thế kỷ 19 ở XH Pháp.
    Các bạn đòi hỏi gì ?
    Hay đến khi giật mình tỉnh lại thì những đấu tranh, mơ ước của mình cũng chỉ theo phong trào của những bọn mưu đồ chính trị ?. Mình trở thành kẻ lót đường cho những mưu đồ đó ?
    Tự do làm ăn kinh tế và dân chủ Bloger ? – Đúng hay không đúng ?

  14. Chí Phèo viết:

    „Lật thuyền mới thấy sức dân như nước“. Đó là chân lí mà ông ta cha đã nhận thấy từ lâu.
    Với sự phát triển như vũ bão của Internet, dân trí đã thay đổi rất nhiều. Chỉ vì „cơn say quyền lực“ mà các chế độ độc tài không muốn nhìn vào sợ thật này, hay nói đúng ra là họ đã tự lừa dối chính bản thân mình khi cho rằng người dân đang tin vào điều họ nói và „hạnh phúc“ do những việc họ làm.

    Hãy đừng cho Chí Phèo là „phản động“ khi anh ta chửi, anh ta chửi được là do anh ta „say“ mà người say thì không biết „sợ“ khi nói ra sự thật (mà người bị chửi không muốn nghe).

    Hãy đừng tin rằng những người im lặng là những người „một lòng theo…“ mình. Họ im lặng cũng có thể là họ chưa „say“ hoặc còn có cái để mà … “mất“.

    Hãy „chia tay“ với những đứa sống bằng nghề „ca ngợi“. Kinh nghiệm ở các nước độc tài cũ cho thấy đây là những đối tượng này là những người đầu tiên chạy khỏi con đầu đang chuẩn bị chìm và khi đứng trên bờ rồi thì họ là những người „sáng suốt“ hơn ai hết trong việc phân tích tại sao „cái tàu Titannic“ đó lại chìm!

    Chính vì thế nếu mà là lãnh đạo thì tôi sẽ trọng dụng anh „Chí Phèo“ Cù Huy Hà Vũ hơn là cái ông nào đó đã từng dõng dạc tuyên bố là chúng ta có là chỉ có duy nhất một ….“nhu cầu“. Hy vọng việc hâm mộ ông TS họ Cù không phải là lí do cho anh Nhất xóa còm của tôi!

  15. Anonymous viết:

    Nặc danh nói…
    “Kẻ thông minh thì biết tận dụng lợi thế của Net làm ho mình mạnh lên. Kẻ ngu xuẩn, dốt nát thì lo sợ Net làm hại đến bản thân mình.”
    Kẽm thấy câu trên hoàn toàn đủ tầm trở thành một “ranh” ngôn.
    Nay Kẽm bỏ nhà “nác” ra ngoài làm kinh doanh thì thấy nó nhang nhác giống một danh ngôn mà kẽm đã có may mắn đọc được cách đây ít hôm: “Kẻ thông minh để đồng tiền dưới chân và bắt nó làm nô lệ. Kẻ ngu đần đội đồng tiền trên đầu và làm nô lệ cho nó”
    Trần Kẽm

  16. Vu Trung viết:

    @qx nói
    “… đối thoại để xóa bỏ cường quyền” chưa từng xảy ra trong lịch sử nhân loại; ngay cả trường hợp của ông Gandhi và Mandela cũng không phải là đối thoại để bỏ cường quyền.

    Tôi không phải là người hâm mộ Lê Nin, nhưng tôi lại rất thích câu nói sau của ông với nội dung đại loại như sau: Tất cả các chế độ, dù thối nát đến đâu nó cũng không bao giờ „Tự đổ“ cả, nếu người ta không „đánh đổ“ nó! Nhân dân Đông Âu, Tunesia và Ai Cập đã là những người chứng minh lời nói hùng hồn này của ông một cách sinh động nhất!

  17. Nặc danh nói…”Thà chính quyền mạnh tay tự cải cách, thay đổi bản thân còn hơn để dân bức xúc mà nổi loạn như Ai cập.Mấy tháng trước , không ai ngờ Ai Cập lại có thể như ngày hôm nay.Cách chính phủ dốc vào đầu tư cho quân đội, CA để chống bạo loạn không bằng tập trung cải tổ chính bộ máy của mình cho thật trong sạch, mở rộng dân chủ , lắng nghe nhân dân và điều chỉnh mình cho tốt lên. Nếu không khi dân đã nổi loạn thì có quân đội trời cũng không cứu được”.
    __________
    Trong lịch sử, mọi sự thay đổi chỉ có thể đến từ một trong hai phía: từ dưới lên, hoặc từ trên xuống. Từ dưới lên là cách mạng (ý thức công dân). Từ trên xuống là cải tổ (ý thức lãnh tụ). Tất nhiên, có sức ép từ dưới lên thì mới có quyết định từ trên xuống (chưa kể sức ép… bên ngoài). Nhưng tôi tin tưởng, thấy cần thiết, muốn và mong chờ ở sự cải tổ từ trên xuống.

  18. Chí Việt viết:

    @Nặc danh nói
    “… đối thoại để xóa bỏ cường quyền”

    Tôi xin thay đổi lại là: „Đối thoại với dân“ là „con đường ra đi trong danh dự và an toàn “ nhất của những tên/ chế độ độc tài.
    Chế độ phân biệt chủng tộc tại Nam Phi, chế độ độc tài quân sự Pinochet tại Chi lê là bằng chứng hùng hồn nhất cho điều đó.
    Con đường của Ceaucesscu(đối đầu đến giây phút chót), Ben Ali (đối thoại khi đã quá muộn) kết thúc như thế nào thì chúng ta biết cả rồi: Ceaucesscu bị tử hình, Ben Ali phải tha phương và đang bị truy nã!
    Anh Chí Phèo vừa qua cứ chửi cha „thằng Lịch sử“ và „thằng Cơ chế“, nhưng tôi lại thấy thằng „Lịch sử“ nhiều khi cũng rất công bằng đấy chứ và có lẽ „thằng đó“ chỉ có lỗi vì có kẻ đã lạm dụng nó mà thôi!

  19. Thị Nở viết:

    @Nặc danh nói
    Thà chính quyền mạnh tay tự cải cách, thay đổi bản thân còn hơn để dân bức xúc mà nổi loạn như Ai cập.
    Mấy tháng trước , không ai ngờ Ai Cập lại có thể như ngày hôm nay.

    Lời giải này có khi là đơn giản nhất (lưu ý: Đây không phải là „phát minh“ mới của tôi) :Khi chính quyền cho phép người dân được (thực sự) TỰ CHỌN ra „người đầy tớ“ của mình thì khi „người đầy tớ“ đó mà „ngu dốt“ thì họ sẽ phải tự trách mình chứ lúc đó „nổi loạn“ thì có khác gì „tự tát vào mặt mình“? Mà đâu có cần phải „nổi loạn“ làm gì khi mà „ông chủ“ có quyền tìm „thằng đầy tớ“ khác thay thế?

  20. Mong Đại ca chuẩn bị Tết và nghĩ viết gì cho năm con Mèo đi ạ.
    Lúc nhạy cảm thế này mà anh cứ tương mấy cái bài dạng này làm em rất lo.Lo anh đã thôi làm báo để làm blog. Vậy sau blog thì làm cái gì?

  21. Anonymous viết:

    Cách đây chưa lâu, nhà báo-blogger Trương Duy Nhất đã thông cáo cùng cộng đồng blog rằng Trương Duy Nhất đã “Nghỉ báo viết blog“, Trương Duy Nhất đã trả thẻ nhà báo để từ nay trở thành một blogger hoàn chỉnh, để có thể viết ra những điều mà vốn lâu nay vẫn đau đáu trong tâm mà chưa có điều kiện viết ra hết vì còn nhiều nỗi lo. Tới hôm nay sau chỉ vài ngày, cũng nhà báo Trương Duy Nhất đã thẳng thắn lên tiếng không chút e dè “Đừng đọc báo, hãy đọc blog!” và kêu gọi các nhà quản lý báo chí hãy đừng bảo thủ đến mức đi phân rạch báo chí chính thống chính thống với báo chí ngoài luồng.

    Nghề báo ở Việt nam ta nhiều chục năm nay là như vậy, hẳn những ai đã từng là nhà báo hay viết báo dưới chế độ hiện nay đều rõ, muốn an tâm để coi nghề báo là một nghề kiếm sống, nuôi vợ con thì hãy viết những điều mà lãnh đạo tòa báo họ muốn, còn nếu ai muốn viết theo tâm của mình, hay viết vì độc giả, vì sự tiến bộ xã hội thì đó là việc chỉ dành cho mấy tay nhà báo “bất mãn” hay có tư tưởng chống đối như đánh giá của mấy vị làm công tác quản lý báo chí. Mà giả sử có ai viết như vậy thì họ cũng biết chắc bài viết sẽ bị biên tập cắt sửa cho đến khi hết nhẵn những ý của người viết cố cài vào thì họ mới chịu, để rồi cuối cùng khi bài viết xong xuôi được lên trang để đến với bạn đọc thì khi đó nó được ví như món đồ gỗ xộc xệch bởi một ông thợ mộc tay nghề dở sẽ làm mất công chửi của mấy bạn đọc nóng tính. Tóm lại, sau mỗi bài viết kiểu như vậy thì cả người viết và người đọc đều có cảm giác chung là chán, bực mình kiểu như vừa bị lừa, vừa bị coi thường. Tất cả cánh nhà báo ai rất hiểu rõ điều này, nhưng cuối cùng họ cũng vì miếng cơm, manh áo của bả thân và vợ con thì ai cũng đành tặc lưỡi, nhắm mắt viết cho xong, viết theo yêu cầu của lãnh đạo để đảm bảo kế hoạch công tác.

  22. Anonymous viết:

    Chắc đó cũng chính là lý do buộc nhà báo Trương Duy Nhất phải nghỉ viết báo để quay sang viết blog với suy nghĩ “ Trong thời buổi bạn đọc tẩy chay báo, chính người làm báo cũng không thèm đọc báo, mọi giới mọi ngành mọi người mọi nhà, từ gã thường dân đến quan chức hàng nguyên thủ, trung ương ủy viên… ai nấy đều quay sang đọc blog đến nghẽn mạng- Thế thì tại sao lại không nói không với báo, nghỉ làm báo để viết blog? “. Suy nghĩ đó cũng là tâm trạng chung của mỗi nhà báo còn có chút lương tâm của chính mình và còn biết phân biệt lẽ phải, đó là những người còn giữ được chút đạo đức nghề nghiệp của người làm báo, người cầm bút.
    Chuyện kiểm soát, kiểm duyệt khắt khe và không cho tự do báo chí là điều thường xảy ra của một chế độ xã hội cai trị theo kiểu độc tài như ở Việt nam, mà ở đó những kẻ cầm quyền không có sự tin tưởng vào khả năng cai trị và sự tồn tại của chính họ, khi mà trong mắt họ thì lực lượng nhà báo có tính cách đối lập, thích động chạm đến sự thật và lẽ phải là lực lượng nguy hiểm, có khả năng gây bất ổn cho chính quyền. Các nhà độc tài cảm giác những ngòi bút của lực lượng nhà báo đó là những cái đòn bẩy có thể dùng để xoay hay lật đổ cả một chế độ như nhà thơ Sóng Hồng đã mô tả trong hai câu thơ:

    ” … Dùng ngòi bút làm đòn xoay chế độ.
    Mỗi vần thơ, bom đạn phá cường quyền…”

    Với suy nghĩ như vậy của các nhà cầm quyền độc tài thì đó chính là cách suy nghĩ hoàn toàn sai lầm, thiển cận dẫn tới họ có các phản ứng bằng cách làm ngược, thay vì phải lắng nghe và quản lý báo chí bằng luật, phải coi báo chí là cơ quan quyền lực thứ tư, có vai trò tham gia giúp cho chính quyền trong việc quản lý và thúc đẩy sự phát triển của xã hội theo tính chất tích cực vốn có của báo chí. Từ sợ báo chí, tới không biết quản lý báo chí để tận dụng mặt tích cực của nó thì họ lại dùng cách cấm đoán tới mức triệt để, bất kể điều đó vi phạm Luật báo chí hay Hiến pháp của đất nước.

    So với tôi về tuổi đời thì Trương Duy Nhất ít tuổi hơn, tuy không nhiều, tôi từng có suy nghĩ như kiểu hôm nay của Trương Duy Nhất từ rất lâu, cũng từng lo lắng về cuộc sống không chỉ của cá nhân mà của cả vợ con và người thân vì luôn vướng víu chuyện không biết là nếu bỏ nghề viết “thuê”, không có nhuận bút thì sẽ làm gì để sinh nhai, nhưng quan trọng hơn cả thời ấy cái hành động bỏ việc cơ quan nhà nước ra ngoài làm tự do dưới con mắt mọi người hình như nó rất xấu thì phải. Nhưng cuối cùng tôi cũng đã vượt qua được và quyết định hành động như Trương Duy Nhất đã vừa mới làm, đó là trả lại tấm Thẻ Nhà báo, cái vốn là chiếc cần câu cơm của cá nhân mình, của gia đình mình từ rất lâu rồi.

  23. Anonymous viết:

    Sau quyết định đó cuộc sống cũng có chút đảo lộn, xong mọi thứ đời thường rồi cũng đâu vào đấy, cuộc sống dần ổn định nhanh chóng và cũng ngày một tốt hơn, nhất là về mặt tư tưởng và tinh thần, viết lách cũng thoải mái vì được và dám viết ra những điều mình bức xúc về đời sống, con người và xã hội. Mà mãi đến sau này mới rút ra một điều nay muốn nói lại với mọi người rằng, tạo hóa đã sinh ra con người, đã sinh ra mình thì tạo hóa cũng cho con người cái bản năng sinh tồn rất mãnh liệt, chết được cũng không phải chuyện dễ. Nhất là con người Việt nam ta thường có bản năng “Đói thì đầu gối phải bò” để sinh tồn, rất dễ sống và tóm lại chẳng có lý do gì để sợ mà người cầm bút không dám dứt bỏ cái sợi xích vô hình đang bó buộc tâm hồn mình mà mình không còn thích. Nói ra điều đó để nhắn nhủ mọi người, nhất là những người đang cầm bút phải hiểu và lấy đó làm tôn chỉ cho mình khi cầm bút viết báo, không thể vì miếng cơm, manh áo của cá nhân vợ con mình mà bẻ cong ngòi bút, viết những điều họ (kẻ thuê mình) muốn mình viết bất kể đúng sai, chân lý kể cả chà đạp lên nhân phẩm của người khác như một số nhà báo đã và đang bị biến thành lũ bồi bút, hiện đang ngồi ở các tòa báo vốn là cái loa tuyên truyền của đảng CSVN như CAND, QĐND v.v… mà không biết xấu hổ, điều mà làm cho bạn đọc phải hứng chịu cái cảm giác đó lẫn sự bực mình khi đọc qua những bài viết của họ.

    Tôi luôn luôn muốn mỗi một người cầm bút chúng ta, hãy là những nhà báo chân chính và xin hãy nhớ và làm theo như nhà thơ Phùng Quán đã viết trong bài thơ “Lời mẹ dặn” rằng:

    “… Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêụ
    Tôi muốn làm nhà văn chân thật
    chân thật trọn đời
    Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
    Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
    Bút giấy tôi ai cướp giật đi
    Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.“

    Những điều đó phải được coi như tuyên ngôn của những nhà báo chân chính có lòng với đất nước và dân tộc. Nếu mỗi chúng ta làm được như vậy, trước hết chúng ta sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn đối với bản thân ta, bạn bè ta và vợ con ta. Quan trọng hơn là chúng ta sẽ được bạn bè trong cộng đồng tôn trọng vị nể với cái nhìn thiện cảm hơn.

    Nhưng chắc chắn dù viết báo hay viết blog thì Trương Duy Nhất, cũng như tôi chắc sẽ có cùng chung quan điểm là phải có trách nhiệm viết ra những suy nghĩ của mình vì một tương lai tốt đẹp hơn cho tổ quốc Việt nam bằng cách dùng ngòi bút của mình thông qua các loại phương tiện truyền thông để nâng cao dân trí xã hội, trên cơ sơ đảm bảo đạo đức, lương tâm người làm báo và tôn trọng sự thật, lẽ phải và sự công bằng. Chỉ có điều, với tôi đã là người cầm bút thì ở bất kỳ mặt trận nào, dù là viết báo hay blog thì chúng ta cũng chỉ có viết vì lẽ phải và sự trung thực, nhưng đừng nóng vội, bốc đồng, đặc biệt là không bao giờ nên sợ hãi hay tỏ ra mệt mỏi.

    Đường xa mới biết ngựa hay, con người ta nói chung hay các bloggers cũng vậy, đích mà chúng ta đã và đang hướng tới không chỉ một thời gian ngắn mà có thể đạt được, nó là một quá trình lâu dài, mà vai trò của mỗi chúng ta, mỗi blogger là cùng góp sức nhỏ bé của mình để cải tạo những cái còn chưa đúng, còn chưa tốt, còn chưa công bằng của xã hội hiện tại. Mọi người chúng ta xin đừng quên rằng, một nền truyền thông đối lập, hoàn chỉnh và hiệu quả chưa chắc đã có khả năng lật đổ được một chế độ độc tài, nhưng chắc chắn một điều không có một hệ thống truyền thông tốt thì khó mà làm được việc đó. Bởi vậy, không chỉ các bloggers lề bên trái mà phải là toàn thể những người Việt nam đã và đang cổ vũ, ủng hộ cho cuộc đấu tranh vì sự dân chủ và tự do của dân tộc, mỗi chúng ta đều phải có trách nhiệm chung tay, bằng mọi cách, dưới mọi hình thức có thể.

  24. Anonymous viết:

    Bạn hãy thử hình dung xem, với thực tế hiện tại của nền báo chí quốc doanh, khi mà như nhà báo Trương Duy Nhất nói “ Trong thời buổi bạn đọc tẩy chay báo, chính người làm báo cũng không thèm đọc báo, mọi giới mọi ngành mọi người mọi nhà, từ gã thường dân đến quan chức hàng nguyên thủ, trung ương ủy viên… ai nấy đều quay sang đọc blog đến nghẽn mạng”. Nếu như chúng ta tạo điều kiện để vài chục, hay vài trăm nhà báo có tâm huyết với đất nước, với dân tộc đang ở trong nước sẽ làm theo Trương Duy Nhất đã làm, đó là trả thẻ nhà báo, không hợp tác để viết sai sự thật, trái lương tâm, viết theo sự chỉ đạo thì thử hỏi nền báo chí trong nước vốn quá nhàm chán sẽ còn lại những gì?

    Xin đề nghị các tổ chức, các cá nhân hay các hội đoàn, các doanh nghiệp v.v… trong và ngoài nước hãy ủng hộ họ, thông qua các web site, các blog của cá nhân họ dưới mọi hình thức để các blogger sống và viết những điều họ muốn. Sự giúp đỡ đó có thể là dưói dạng đặt quảng cáo cho sản phẩm hay doanh nghiệp của mình, ủng hộ tài chính hay chỉ dù tối thiểu là những lần ta ghé thăm thường xuyên trang blog của họ nó cũng mang lại cho họ chút niềm vui và sự tin tưởng về tương lai của họ. Chúng ta không cần giúp họ để làm giàu nhưng phải giúp cho họ và gia đình đủ sống đàng hoàng, còn về phía họ, những nhà báo đó họ sẽ tự biết họ sẽ phải làm gì, viết gì mà không bị chính quyền sờ gáy, hoặc gây khó khăn cho gia đình và bản thân. Thế là đủ, nếu làm được việc đó là ta đã bắn một mũi tên trúng hai, ba đích, vừa tiêu hao sinh lực của đội bạn, vừa kích thích những tiếng nói đối lập dám lên tiếng. Nếu làm được điều đó, chắc chắn chỉ một thời gian ngắn số lượng các bloggers trong nước tham gia sẽ có số lượng không nhỏ, khi đó cái gì sẽ xảy ra?

    Chắc chắn, chúng ta sẽ phá vỡ và làm càng suy yếu thế độc quyền của nền báo chí độc tôn của chính quyền, đó là một việc làm cần thiết và cấp bách. Được gác lại những nỗi âu lo về cơm áo, gạo tiền để có thể dám viết ra những điều mình trăn trở, đây là điều mà các blogger tự do trong nước vốn rất nặng lòng suy tư, xong vì hai chữ thể diện và danh dự của mình mà họ đã rất ngại không dám nói ra nhưng suy nghĩ như vậy.

    Các bạn đã sẵn sàng dành sự ủng hộ của mình cho những bloggers tự do đang ở Việt nam, đang mong muốn được viết những điều họ còn nhiều trăn trở về đất nước, xã hội và cuộc sống hiện tại một cách tự do mà không bị chút bó buộc nào như blogger Trương Duy Nhất hay chưa?

    Xuân đỉnh, 29 tháng Chạp – ngày giáp Tết Tân Mão

    © Kami

    ( Xin lỗi tác giả, tôi cópy lại để mọi người tiện đọc).

  25. Văn Bá Xuân viết:

    Tôi tin chắc Công an sẽ tìm ra thủ phạm.
    Tôi cũng đề nghị các anh Công an cố gắng hết sức tìm ra hung thủ để đáp trã lòng mong muốn của nhân dân.
    Đọc thêm bài này:
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/02/110201_cpj_hoanghung.shtml

  26. @ Nguyễn Thế Tuấn: Tôi lấy làm lạ khi thấy ai cũng có vẻ e dè, sợ sệt đến mức nhiều khi biến thành câm lặng. Sự việc ở Ai Cập báo chí trong nước, và ngay cả đài truyền hình quốc gia (VTV) đưa tin, bình luận cập nhật thường xuyên đấy thôi- Có ai cấm đoán ngăn cản gì đâu mà phải dè chừng nhỉ?

  27. @ Nặc danh: Tôi đã đọc bài này. Ngoại trừ vài ý vài câu dễ kích động và dễ bị qui chụp này kia, thì đây là bài viết cho tôi nhiều cảm xúc. Tôi xúc động và thầm cảm ơn tác giả, cảm ơn những sẻ chia chân thành mà người viết dành cho mình.

  28. Anonymous viết:

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

  29. Anonymous viết:

    @ HT
    Vì sao quân đội Ai Cập từ chối bắn vào dân chúng biểu tình? Bởi vì đó chính là danh dự và trách nhiệm của quân đội một quốc gia.
    Rất nhiều người thiếu hiểu biết đều nghĩ là quân đội phải trung thành với một Đảng hay một Chính phủ đang cai trị nào đó. Ở Ai Cập cũng như các nước khác, ví dụ như Mỹ chẳng hạn. Quân đội Ai Cập hay quân đội Mỹ không bị bắt buộc phải tuyên thệ trung thành với Đảng Cộng Hòa hay Đảng Dân Chủ hay bất cứ một Đảng phái nào khác đang cầm quyền hiện tại.
    Khi gia nhập quân đội Mỹ, người lính phải tuyên thệ trung thành với Tổ Quốc (nước Mỹ) chứ không phải tuyên thệ trung thành với Đảng cầm quyền (Cộng Hòa hay Dân Chủ). Là một quân nhân chân chính, người lính sẵn sàng hy sinh xương máu để bảo vệ Tổ Quốc của mình, chứ không phải hy sinh để bảo vệ Chính phủ đương nhiệm. Thế nhưng chẳng mấy ai phân biệt được thế nào là trung thành với Tổ Quốc của mình.
    Đó là lý do tại sao quân đội Ai Cập không bắn vào chính đồng bào của mình. Bởi vì họ chỉ trung thành với Tổ Quốc chứ không phải trung thành với chính phủ của Tổng Thống Ai Cập.
    Ở Việt Nam, cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt đã từng nói “Tổ Quốc Việt Nam không phải của riêng một phe phái nào cả”. Tiếc thay, chẳng mấy ai hiểu được câu nói này dù nó vô cùng dễ hiểu. Ngài cố Thủ Tướng chính là người yêu Tổ Quốc của mình thiết tha.

  30. Vớ Vẩn viết:

    @nặc danh còm lúc 21:53 Ngày 01 tháng 2 năm 2011:

    Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu là cái đích chúng ta sẽ đến…he..he.
    Còn bi chừ thì xã hội nào không có kẻ giàu, người nghèo, nơi khá giả, nơi khó khăn. “Nặc danh” cứ ôi chao, ôi chao cái nỗi gì.

    Việc chính quyền hổ trợ nhân dân ăn tết là đáng ca ngợi vậy mà có kẻ cũng kiếm cớ để chửi cho được. Ngán thiệt! Chửi vung xích chó thế này thì chỉ có “đối thọi” chứ “đối thoại” cái nỗi gì????
    Vớ Vẩn

  31. Anonymous viết:

    nam moi sap den-chuc anh nhat va gia dinh mot nam moi hanh phuc va may man-tattoo

  32. Anonymous viết:

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

  33. Anonymous viết:

    Quân đội Ai Cập từ chối bắn vào dân chúng biểu tình .

  34. Tên gì nhỉ viết:

    Bác Chí Phèo nêu ý kiến trùng với ý tưởng của tôi. Thanks bác.

    Lại nói về công an và quân đội. Theo tôi, ở các nước độc tài, công an là công cụ để ngăn ngừa không cho các cuộc biểu tình lớn xảy ra. Chứ khi đã xảy ra rồi thì công an là lực lượng cuốn gói biến đi đầu tiên. Mà khôn hồn thì cũng nên biến đi vì họ sẽ là đối tượng bị triệt hạ trước. Lý do có lẽ là họ có nhiều “nợ máu với nhân dân”, theo cách báo ta vẫn nói.
    Quân đội, theo đúng nghĩa, thì chẳng phải để bảo vệ cho một chế độ nào cả. Họ là đại diện cho sức mạnh của một đất nước. Họ được nuôi dưỡng để bảo vệ cho sự toàn vẹn của cương thổ quốc gia, bảo vệ nhân dân. Họ chẳng có lý do gì để xả súng vào người dân bất đồng chính kiến ôn hòa, đối tượng cần được họ bảo vệ.
    Chế độ độc tài nào thì cũng sẽ có kết cục giống nhau mà thôi, không sớm thì muộn. Càng muộn thì hậu quả lại càng bi đát. Cả xã hội đang vận động tiến lên mà các vị tìm mọi cách ngăn vòng quay của bánh xe lại thì trước sau gì cũng sẽ bị cái bánh xe đó nó nghiền nát. Một nhúm người không thể nào cản được bước tiến của cả một xã hội. Chẳng có cái thuyết nào, cái tư tưởng nào hay ông thánh ông thần nào có thể đảo ngược được bước tiến tất yếu của lịch sử. Cái gì phải đến, nó sẽ đến.

  35. Tên gì nhỉ viết:

    Lại nói chuyện bắn hay không bắn. Nếu tôi là một người lính, được trang bị vũ khí, có license bắn người. Tôi sẽ không do dự bóp cò nếu trước mặt tôi là bọn “khác máu, tanh lòng” xâm lấn biên cương, cướp đất mà cha ông tôi để lại, như bọn Tàu chẳng hạn.
    Nhưng nếu chẳng may, trước mặt tôi lại là một đám đông đồng bào tôi, có những người bằng tuổi cha mẹ tôi, có người bằng tuổi con cháu tôi, có người là bạn tôi … Trong tay họ không tấc sắt, họ tụ tập lại để nói lên nguyện vọng của họ. Tôi sẽ không thể đặt tay vào cò súng dù có lệnh ban ra.
    Trong tình huống đó, kẻ nào ra lệnh nổ súng sẽ trở thành thiên cổ tội nhân. Tên của kẻ đó sẽ được lưu vào sử sách để đời đời bị phỉ nhổ. Ngược lại, nếu người nào không ra lênh nổ súng thì tên tuổi họ cũng được lịch sử ghi nhận.

  36. Trí Duy viết:

    Văn Bá Xuân nói…
    “Jean Paut Sart” đã chỉ ra việc hô hào dân chủ của Trí thức nữa vời từ thế kỷ 19 ở XH Pháp.
    Là “Jean-Paul Sartre”.
    Nhớ lại cuốn “Buồn Nôn” bản dịch của Phùng Thăng hồi đó ông bạn mình sùng sục vào mượn cho bằng được rồi “diếm” luôn.
    Xin lỗi anh Nhất vì hơi lạc đề.
    Chúc anh một năm mới vui, khỏe, và viết khỏe để tụi em còm cho vui (và bổ ích). Nếu có banner quảng cáo, xin ủng hộ hết mình (lành mạnh).
    P/S: Sao anh không đặt banner quảng cáo lên phía trên?

  37. Nói leo viết:

    Tôi vẫn hy vọng vào sự tự cải tạo để hoàn thiện mình.Chế độ tư bản hiện đại, khác xa với chế độ tư bản nguyên thủy do nó tự thay đổi để hoàn thiện.Nhưng nếu coi sự vận động để hoàn thiện mình là “diễn biến hòa bình”và bảo thủ tự cho mình là ưu việt nhất thế giới thì “botay.com”.Lúc đó chắc ông “Lịch sử” sẽ diễn biến theo quan điểm của ông “qx” và ông “VuTrung”phát biểu ở trên.He,he…vài thiển ý góp vui.

  38. Đồ Nghệ viết:

    Quân đội Ai Cập không mang tên “Quân đội nhân nhân” nhưng họ từ chối bắn vào đoàn biểu tình. Còn quân đội Trung Quốc mang tên “Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc” nhưng lại tuân lệnh nã pháo vào đoàn người biểu tình. Có gì khác nhau đây? (Đang nói chuyện Trung Quốc và Ai Cập?

  39. Vu Trung viết:

    Những gì đang xảy ra tại Ai cập, Tunisia…đó chính là một Diễn Biến Hòa Bình rất ngoạn mục. Người dân chỉ có vũ khí duy nhất là „lòng dũng cảm“ đã hạ huyệt những chế độ độc tài, tham nhũng và không còn khả nǎng nhận biết là „sứ mệnh lịch sử“ của chúng đã qua! Quân đội của những nước này họ cũng đã nhận ra được một chân lí giản đơn là nhiệm vụ của họ là „Bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của đất nước“ họ chứ không phải là „đàn áp“ ngay cha mẹ, anh em và đồng bào của mình!
    Tôi xin chúc mừng nhân dân và quân đội Ai Cập, Tunisia, Jodania và hi vọng sẽ được chúc mừng các bạn Jemen, Sudan… Chính các bạn đã mở mắt cho thế giới trong thế kỉ 21. Cuộc sống ngày mai của các bạn sẽ còn nhiều khó khǎn, nhưng cái quí nhất mà các bạn đã có, đó là ……TỰ DO! Đó chính là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề!

  40. Anonymous viết:

    @ Đồ Nghệ
    Vì sao “Quân đội nhân dân Trung Quốc” bắn vào nhân dân TQ hả? Bởi vì họ đã tuyên thệ trung thành với Đảng chứ không phải với Tổ Quốc. Đảng bảo bắn ai thì họ bắn tuốt chả cần biết đồng bào của mình hay không. Còn nữa, vì đầu họ đã bị nhồi …. tàu hủ thúi chứ không có óc.
    Từ xưa tới nay, chỉ có các chế độ phong kiến độc tài mới bắt người dân, người lính trung thành với chế độ. Hay là những Đảng độc tài như Đảng Quốc Xã của Adolf Hitler, hoặc Đảng Ba’ath của Saddam Hussein …. chẳng hạn. Họ đã mị dân bằng cách ghép Đảng vào Tổ Quốc khi nhồi sọ người lính phải tuyệt đối trung thành.
    Tuy nhiên, cũng có vài trường hợp cá biệt. Khi những người lính biên phòng Đông Đức được lệnh bắn thẳng vào dân chúng đang cố tháo chạy qua “Bức Tường Bá Linh” để vượt sang Tây Đức tư bản vào những ngày cuối cùng của chế độ Đông Đức. Một số người lính này đã quay súng AK tự bắn vào đầu mình, thà tự sát chứ không siết cò để tàn sát đồng bào theo lệnh của Đảng Cộng Sản Đông Đức. Họ có óc, biết suy nghĩ, chứ không phải chỉ có …. tàu hủ trong đầu như bọn lính của “Quân đội nhân dân Trung Quốc”.
    Kết luận: có 2 loại quân nhân. Loại có óc, có suy luận và loại chỉ có tàu hủ trong đầu, sai đâu làm đó. Loại tàu hủ thì bảo bắn cha mẹ chúng, chúng cũng bắn tuốt vì chúng chẳng biết phân biệt thế nào là nhân dân, là Tổ Quốc.

  41. dỏtinh viết:

    May quá,quan chức vn ai cũng tỏ ra có quyền nhưng việc cụ thể thì không ai chịu trách nhiệm cả và cũng không thấy ai có quyền quyết định cả, nên chẳng có ai ra lệnh đùng đoàng đâu…

  42. Cong Luan viết:

    Mấy ngày qua bận với cái câu chuyện tết nhất muôn thủa và không còn rãng để vào nhà bác Nhất để tâm sự chia sẽ cùng với tất cả bà con cô bác, hôm nay vào thấy quả thực là đời sống mạng vẫn sôi động, những trăn trở vẫn được dẫn ý và các Bác SĨ PHU vẫn tiếp tục cần mẫn làm CÒM SĨ, trước hết cáo lỗi cùng các Bác và HAPPY NEW YEAR! một phát.
    Các Bác ạ! không còn nghi ngờ gì nữa, ngày nay với sự hỗ trợ của KH-KT và CNTT con người ta đủ sức hiểu biết những vẫn đề khó khăn mà bình thường người trần mắt thịt nhưng dốt nát, ngu đần và ấu trĩ, mà không chịu tìm cho mình một cách tiếp cận để nhận thức và giải quyết vấn đề một cách tích cực hiếm khi giải quyết được, dù có là con dao 2 lưỡi hay nhiều lưỡi, nó vẫn là một kết quả hay thành tựu của phát triển được thế giới loài người thừa nhận và say mê hưởng thụ.
    Với sự phát triển như vậy chúng sẽ và sẽ là công cụ hữu hiệu nhất để nâng cao nhận thức và trình độ dân trí và khi người ta hiểu được bản chất của vấn đề thì tức khắc người ta sẽ ứng xử theo những xu hướng mang tính cách mạng, mà khi đó thì vấn đề lại tiếp tục tạo ra đa tầng áp lực tiến tới làm thay đổi bản chất của xã hội, khiến cho XH tương lai có thiết chế tốt hơn.
    Thường khi con người có nhận thức tốt và có tri thức đủ người ta sẽ xác định những nguy cơ mà do hành vi của chính họ tạo ra, hơn bao giờ hết họ sẽ điều chỉnh các khuyết tật của mình nhằm để tránh được nguy cơ cách mạng tự nhiên ấy.
    Nhiều quốc gia phát triển, khi luật biểu tình ra đời, người ta đã phổ biến nó và người ta khuyến khích nhân dân biểu tình theo pháp luật, trong đó người ta tập huấn cho nhân dân các hình thức biểu tình bất bạo động, biểu tình bất bạo động nhằm cải thiện nhận thức chung và đưa ra một hướng giải quyết các vấn đề chung của xã hội một cách ôn hoà hơn.
    Thái lan trong những năm vừa qua đều có biểu tình, nhưng các cuộc biểu tình này dù có những quá kích, nhưng vẫn giữ được cái cốt lõi là ôn hoà, bất bạo động, các lực lượng an ninh, quân đội cảnh sát, … của Thái lan chỉ thực hiện sứ mệnh kiềm chế để cho nguyên tắc ôn hoà được đảm bảo và hình thành 1 giải pháp chính trị có tính ưu việt và khả chấp hơn và được diễn ra trong hoà bình, các lực lượng này hiểu sứ mệnh của họ do vậy họ không dội bom đại lên NHÂN DÂN họ. Họ biết rằng NHÂN DÂN họ chỉ có 2 bàn tay trắng để thể hiện chính kiến quan điểm chính trị, xã hội của mình mà thôi.
    Còn đối với TQ tại sao họ lại vậy, tại sao Quân đội nhân dân Trung hoa lại dội bom đạn vào NHÂN DÂN họ, tại sao họ nhân danh NHÂN DÂN lại phản lại NHÂN DÂN, … đấy cũng là do nhận thức – họ là công cụ phục vụ cho chủ nó và được nguỵ biện bằng chiếc áo NHÂN DÂN.
    Đây là hiện tượng dị biến nó cũng như những chế độ độc tài hay phát trước đây sử dụng để trấn áp kẻ bất đồng chiíh kiến hoặc xâm hại đến lợi ích mà chỉ có do độc tài… do vậy khi mà sự thoái hoá, biến chất và đi ngược lại lợi ich của ND của kẻ nắm, sai khiến công cụ này sử dụng. He he – Xin Bác đưừg xoá, em nói về TQ mọt tí cho vui Xuân thui nhé.

Để lại hồi âm

Free WordPress Themes
WordPress