web analytics
 
Chuyên mục : chính trị- xã hội; chính trị- xã hội; giáo dục; góc nhìn của Nhất
|

Hãy là chính mình

Giáo dục hiện đại là làm sao để học sinh trở thành chính nó, chứ không noi gương ai. Tôi thích tư duy giáo dục này của giáo sư Hồ Ngọc Đại. Dạy trẻ, từ thuở lên 3, đã buộc chúng phải biết yêu thương ông Bác Hồ, là thứ giáo dục bậy bạ, phản giáo dục.

Không am hiểu chuyên sâu nhiều về mặt ngữ âm, nên tôi không dám lạm bàn đúng – sai, nên – không ở việc dạy trẻ đánh vần và tiếp cận con chữ kiểu những ô vuông tròn của “công nghệ giáo dục”. Nhưng tư duy một bộ sách, một kiểu dạy “đồng phục” là thứ giáo dục huỷ hoại và triệt tiêu sáng tạo. 

Tại sao cứ duy trì một cách tiếp cận con chữ duy nhất cho con trẻ, mà không phải nhiều cách, lối khác nhau?

Đó là với trẻ bắt đầu tiếp cận con chữ ở lớp vỡ lòng. Với cấp học phổ thông và cao hơn, càng phải “thả” học sinh vào trường tư duy tự do hơn, không cột nhốt trong một khuôn mẫu bất kỳ nào. Con gái tôi, hồi học cấp 3, đã mấy lần tỏ vẻ khó chịu khi “cô giáo cứ bắt con phải thích Thuý Kiều, trong khi con lại thích Thuý Vân”. Tôi bảo “hãy cứ là chính con, thích ai thì viết thích”. Nó nhăn “không được, viết thế cô cho 0 điểm”. 

Hỏng. Giáo dục thế, tư duy thế, sẽ chỉ tạo nên tương lai những thế hệ công dân robot đồng loạt gật gù vâng dạ, triệt tiêu khác biệt, triệt tiêu phản kháng.

Tôi nhìn cuộc đánh đấm “công nghệ giáo dục” của giáo sư Hồ Ngọc Đại trên nghĩa đó. Chứ không hẳn ở chuyện vuông – méo – tròn cùng cách đánh vần, tiếp cận con chữ.

Hãy là chính mình. Tôi thích “triết lý” này. Nó đề cao, tôn trọng vai trò cá nhân, chứ không “đồng phục hoá” cả xã hội. Giáo dục, dạy dỗ sao để con trẻ là chính mình, không lẫn lộn, không noi gương, không ra rả học tập làm theo ai. Dạy trẻ, khác dạy con vẹt ở điểm đó.

Giáo dục, phải nhìn trên nghĩa đó. Chất lượng giáo dục là chất lượng con người. Chất lượng con người là chất lượng chế độ. Không độc lập tư duy, không là chính mình, suốt đời cứ “học tập và làm theo” một tấm gương nào đó, thì dân Việt mãi mãi chưa trưởng thành. 

Hãy nghe thầy Đại nói về sự so sánh "cậu ấy đẹp trai như anh hàng xóm": Tại sao lại so sánh thế, nó phải là chính nó chứ!

Cũng như tại sao, cứ phải ước ao Hà Nội như Paris, Sài Gòn như Singapore mà không là chính nó. Giá trị riêng biệt của Hà Nội, Sài Gòn là gì? 

Hoặc lớn hơn, đâu là giá trị Việt riêng biệt?

Nút chia sẻ:

Tags: , , , , ,

3 phản hồi Cho “Hãy là chính mình”

  1. TMĐ viết:

    +Vẫn phải nói qua một chút về việc cải cách chữ Việt của PGS Bùi Hiền: Vui vẻ khen ông một tiếng, “có tâm với tiếng Việt, chữ Việt”. Tuy nhiên, một công trình đồ sộ là thay đổi chữ Việt, nó lại không đòi hỏi cái tâm mà đòi hỏi tính khoa học. Ngay từ đầu, số đông trong cộng đồng chẳng những không đồng tình mà còn có lời lẽ khiếm lễ đối với ông vì cái “đề án” thay đổi chữ Việt nó huyễn tưởng, rất ư phản cảm và tạo đứt gãy giữa hiện tại với quá khứ và tương lai. Phản cảm? Trục trặc viết thành Cụk cặk. Liên tưởng đầu tiên xuất hiện khi tiếp cận chữ này là cái bộ phận sinh dục nam! Đứt gãy mối nối với văn minh, văn hóa, lịch sử
    đã qua và săp đến của nước Việt. Sẽ không hiểu ông cha mình ngày trước làm những gì, nhắn gửi điều gì. Nhìn về tương lai còn rối bời, còn tơi bời hơn nữa. Đừng để mọi người hiểu lệch về sức khỏe tâm thần của mình. Khi có tuổi, càng cẩn trọng ông PGS Hiền ạ.
    +GS Hồ Ngọc Đại được ưu ái đưa đi đào tạo “Tâm lý Giáo dục” tại Liên Xô. Về nước ông cũng được ưu ái
    cho công khai đề án cải cách ngữ âm tiếng Việt lớp Một. Công trình của ông rất nhiều điều thú vị khi phân tích, phân biệt rạch ròi đâu là chữ, đâu là tiếng trong Việt Ngữ. Tạo được chủ động trong hoạt động dạy và học mà học sinh là trung tâm. Tuy nhiên, khi áp vào thực tế thì lộ ra quá nhiều cái sai, đặc biệt về ngữ âm. Của? Cờ Ua hỏi Của. Nhưng Quả? Cờ Oa (không Ua nữa rồi), cưỡng bức phụ âm quờ thành phụ âm cờ. Mà đến phụ âm cờ cũng không thể phát âm QUẢ như âm truyền thống vẫn nge xưa nay. Hoặc Rung Rinh (lưỡi rung) đọc như Dung Dinh (chỉ cần có gió). Không thể bỏ qua, trong kho từ vựng tiếng Việt, rất nhiều từ vựng tạo ra do tượng thanh mà thành!
    +Riêng chuyện lồng ghép chính chị chính em thì ông Đại nói vậy nhưng không phải vậy. Trẻ còn đang ngọng nghịu mà đã”Tháp Mười…bông sen…”. Trong sự việc này, ông Đại, Bộ Giáo Dục rơi vào thế dạy chui, học lén. Và chuyện bòn rút tư túi từ in ấn SGK bởi nhiều nhóm lợi ích suốt 40 là có thật. Và sự thâu tóm, bẻ lái âm thầm của bà Lê Tuyết Hồng, vợ GS Đại, con gái TBT Duẩn cũng phải là không có đâu. Đồng ý với ý kiến của GS Đại: Tiền!. Và xin thêm: Quyền! nữa Gs Đại ạ. Để ý, ông này rể quí mà giống bố vợ: thích dùng ngón tay trỏ uy quyền chỉ vào mặt người khác mỗi lần cần trao đổi!

  2. Trần văn Hùng viết:

    Đám người đang cai trị xứ này muốn công dân là đàn bò đàn cừu để tha hồ hút máu chứ không muốn “là chính nó” như ông Nhất nghĩ đâu.

Để lại hồi âm

WordPress
WordPress