web analytics
 
Chuyên mục : chân dung- nhân vật; chính trị- xã hội; góc văn hoá; chính trị- xã hội; tập dân chủ; tin tức- sự kiện; tin tức- sự kiện
|

Những Kim Chi khác

tu choi giai tnhuongSau sự kiện nữ nghệ sĩ ưu tú, diễn viên điện ảnh Kim Chi từ chối bằng khen của Thủ tướng, đã dần dần xuất hiện thêm những Kim Chi khác. Hai hiện tượng Kim Chi mới nhất tiếp theo là nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam và Y Ban. Cả hai vừa chính thức loan báo: từ chối bằng khen của Hội nhà văn Việt Nam.

Sẽ thật thú vị nếu không chỉ dừng ở đây, mà dần dần xuất hiện thêm nhiều, thậm chí hàng loạt những Kim Chi khác trong tất thảy các lĩnh vực.

Trong khi không thể trông mong gì ở sự thay đổi từ trên thì những chuyển thay từ bên dưới, từ chính mỗi một nghệ sĩ, một trí thức, một công dân… như hiện tượng Kim Chi- không giản đơn đâu, nó sẽ làm nên một thay chuyển lớn đấy.

Thư ngỏ của nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam:

“Tôi Phạm Ngọc Cảnh Nam, người vừa được HNV VN công bố  tặng bằng khen năm 2012 cho cuốn tiểu thuyết “Thế Kỷ Bị Mất” của tôi.

Tôi xin giành quyền được từ chối bằng khen nầy của HNV .

Lý do đơn giản, mà ai cũng thấy là giải thưởng đã không được xét đúng theo tiêu chí văn chương. Và, cũng là để cho sự trung thực còn có chỗ trú ngụ trong ngôi đền thiêng liêng của nó là Văn Học.

Phạm Ngọc Cảnh Nam”

(Nguồn: Quê Choa)

Thư ngỏ của nhà văn Y Ban:

“Kính gửi ông chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam và 14 vị ủy viên BCH

Kính thưa các quí vị. Tên tôi là Y Ban, hội viên Hội nhà văn VN. Tôi viết thư này để bày tỏ với các quí vị một việc như sau: Ơn giời và nhờ sự mưa móc của các vị mà tôi được ngồi ở cái ghế ủy viên hội đồng văn xuôi. Đã trải qua hai mùa xét giải và kết nạp hội viên tôi đã nhận ra rằng, việc tôi ngồi ở hội đồng không thể đem lại lợi ích nào cho các nhà văn, cho người viết. Tôi chỉ đang bị biến thành một con rối trong tay những kẻ vụ lợi, bè phái và dối trá. Khi bức thư này đến tay các quí vị cũng có nghĩa rằng tôi chính thức chối bỏ cái ghế ủy viên hội đồng văn xuôi.

Tôi là một nhà văn. Tôi viết ra những tác phẩm. Tôi phải trung thực với chính bản thân mình, với từng còn chữ của mình. Tôi biết khi lá thư này đến tay các vị thì sẽ dấy lên một cơn sóng dư luận. Các vị sẽ tha hồ phán xét tôi. Xin vui lòng, các vị cứ làm theo lương tâm. Tôi đã trải qua những cơn sóng như vậy. Tôi có bản lĩnh để chịu đựng. Tôi chỉ cần nói lên một sự thật. Nhiều người đã chọn cách im lặng. Đó là cách khôn ngoan. Tôi chọn con đường dại. Thực ra tôi đã chọn con đường dại này khi tôi bước vào văn chương. Nhưng có một cách nghĩ khác. Nếu chúng ta đều chọn sự im lặng, chúng ta có như bầy cừu kia, lặng lẽ ăn cỏ, lặng lẽ để người ta cắt lông và lặng lẽ để người ta lùa vào lò mổ? Tôi là một con cừu hay đi chệch hướng.

Tôi đã trải qua hai mùa giải thưởng. Mùa giải năm 2011 những tác phẩm tôi thích, tôi bỏ phiếu thì không đoạt giải. Mùa giải năm 2012 tôi có tác phẩm dự thi. Ngày bỏ phiếu tôi cũng được triệu tập đến. Có 5 thành viên hội đồng có mặt. Nhà văn  Bão Vũ có bản nhận xét và bỏ phiếu qua email. Nhà văn Thái Bá Lợi xin bỏ sau. Nhà Văn Trần Văn Tuấn bỏ phiếu qua điện thoại. Chị Tuyên nghe điện thoại nói lại, anh Tuấn bảo anh ấy bỏ tất cho mọi người vì..chưa kịp đọc. Nhà văn Nguyễn Khắc Trường cầm điện thoại nói với nhà văn Trần Văn Tuấn: Không bỏ thế được đâu. Ông đọc ai rồi thì bỏ. Nhà văn Trần Văn Tuấn bỏ một phiếu duy nhất cho Thành phố đi vắng. 5 nhà văn còn lại được mời vào phòng kín hợp với phó chủ tịch Nguyễn Quang Thiều. Tôi lại được chỉ định là thư ký. Bỗng nhiên chị Tuyên đưa một tờ giấy ra đọc, qui chế..tôi có tác phẩm dự thi thì không được bỏ phiếu. Tôi đứng dậy ra về. Có nhà văn ái ngại hộ tôi bảo, thôi cứ ngồi nghe cũng được. Thú thật là tôi cũng muốn ngồi nghe xem mọi người nhận xét về mình thế nào nhưng lại nghĩ thế là làm khó mọi người. Mấy năm trước khi chưa ngồi ở hội đồng tôi có cuốn Hành trình tờ tiền giả cũng được hội đồng đưa vào bỏ phiếu. Có một ủy viên rất khen cuốn đó, thế nhưng khi bỏ phiểu thì nó chỉ được một số không tròn trịa. Kết quả cuối cùng có 4 cuốn lọt vào chung khảo: Thành phố đi vắng 6/7 phiếu. Một thế kỉ bị mất 6/7 phiếu. Trò chơi hủy diệt cảm xúc 5/7 phiếu và  Sông núi nước Nam được đề nghi bằng khen.

Mùa giải 2011ban chung khảo là tất cả các ủy viên BCH. Các ủy viên BCH nào có sách dự giải sẽ không tham gia bỏ phiếu. Bỏ phiếu lần 1 các cuốn sách của các ủy viên BCH không quá bán. Ông chủ tich Hội chỉ đạo bỏ phiếu lần 2. Vỗ tay hoan hô, 3 ủy viên đoạt giải. Cái cách này thì ông chủ tịch quá thạo, vô cùng thạo, nó y trang việc ông chỉ đạo bỏ phiếu thử trong cuộc bỏ phiếu  Giải thưởng Hồ Chí Minh và Nhà nước. kết quả không như thật thì lại thử tiếp, đến khi thật thì thôi. Năm nay thành viên BGK rút xuống còn có 9 người. Và ông chủ tịch lại tung chiêu mới. Thay vì bỏ phiếu cùng với bỏ phiếu hội viên mới nhưng ông đã lùi lại, vì búa rìu dư luận đang mạnh. Để khi dư luận tạm lắng mới bỏ phiếu. Hoan hô, vỗ tay, Đúng, Trúng, Đủ rồi nhé. Tiền của Hội không nhiều, chỉ đủ đáp ứng những cách lách của ông chủ tịch. Xin bái phục ông. Dư luận đối với ông chỉ như muỗi đốt gỗ.

Trò chơi hủy diệt cảm xúc được 4 phiếu giải thưởng, 3 phiếu bằng khen và 2 phiếu trắng. Đây chính là mấu chốt của vấn để. Nếu tôi sáng suốt, nếu tôi không đi trên con đường dại thì ngay từ đầu tôi phải từ chối BGK này. Họ không đủ Tâm, đủ Tầm để bỏ phiếu cho tác phẩm. Họ chỉ đủ Tâm, đủ Tầm để bỏ phiếu cho tên tác giả. Hai phiếu trắng ở đây nói lên điều gì?  Làm giám khảo mà không dám đối mặt với chỉ một cái tên trên một tờ giấy? Vậy tại sao họ vẫn thích ngồi ở ghế BGK? Tiền ư? Không nhiều đâu. Mùa giải 2011 hội đồng văn xuôi đọc hơn 200 cuốn, tiền thù lao là 12 triệu đồng, trừ 1.2 triệu tiền thuế. Năm nay chưa nhận. Mùa kết nạp năm 2011 danh sách hội đồng văn xuôi đưa lên BCH, kiểm lại thấy thiếu một người, hội đồng phải bỏ thêm. Mùa kết nạp năm nay hội đồng thơ cũng phải làm điều tương tự. Vậy họ vì cái gì? Vì oai. Họ có quyền mưa móc và phán xét. Có thể tôi nhầm. Có thể được nhiều thứ nữa, không chỉ là oai. Vì họ đã phải đùng đến mọi thủ đoạn mánh lới, thậm chí tận diệt.

Tôi từ chối không nhận bằng khen. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi không thừa nhận BGK này. Tại sao tôi lại phải chấp nhận một BGK không đủ Tâm đủ Tầm đủ Tài? Với một lý lẽ thông thường: Dám làm dám chịu các vị cũng không dám? Mà lại thích mưa móc ban ơn.

Lợi ích nhóm. Cụm từ tưởng rất xa lạ trong văn chương. Nhưng không ngờ nó lại gần gũi đến vậy. Và tôi đã nhìn thấy nó đang trói buộc các vị. Một câu cửa miệng của các vị, nghe rất buồn cười, tôi có muốn làm đâu, anh ấy cứ bắt tôi làm. Giời ạ, thế hệ chúng tôi đang còn sung sức đây để chúng tôi làm cho. Anh ấy ơi để chúng tôi làm cho. Chờ đấy, cái thế hệ gạch nối chúng mày. Cứ viết đi, cứ phấn đấu đi, cứ tâm huyết đi, cứ đổi mới đi…Trong các báo cáo thành tích chúng anh khen chúng mày lên tận mây xanh nhưng thực tế bọn chúng anh đè cho không ngóc đầu lên được đâu. Đừng có ti toe..Không, tôi không ti toe. Tôi chối từ.

Khi tôi chọn con đường dại này tôi cũng đã chọn một hội nghề nghiệp để tựa lưng. Tôi đã vun xới cho những hi vọng của mình. Tôi cũng vun xới cho hội nghề nghiệp tôi đã chọn. Bằng những tác phẩm của mình tôi cũng đã làm rạng danh cho hội nghề nghiệp. Bằng chứng ư? Trong những bản báo cáo thành tích của hội cái tên Y Ban thường được xướng lên. Nhưng cuộc vui thì ngắn, nỗi buồn thì dài. Hai tác phẩm của tôi là I Am Đàn bà (2007) và Này hỏi thật thấy gì chưa đấy (2011) bị thu hồi, truyện ngắn I Am Đàn bà bị rút giải, hội nghề nghiệp phủi tay đứng ngoài cuộc. Lúc tôi cũng thương thân mà khóc. Sau nghĩ lại sự phủi tay đứng ngoài cuộc đó lại là một sự may mắn cho tôi. Trong quá khứ đã chẳng có những đòn của đồng nghiệp mà chết hắn một đời người, một đời văn đó sao?

Khi tôi viết thư ngỏ này, tôi bỗng nhớ đến câu chuyện trong lúc trà dư tửu hậu, một vị trong BCH kể rằng, ông chủ tịch có lần đã nói đại ý, để xem thế hệ trẻ họ đối xử với nhau thế nào? Tôi giật mình đến thột. Trẻ đấy, mà thực ra có trẻ nữa đâu, đều trên dưới 50 cả rồi, thọi nhau đi, để chúng anh vỗ tay. Lại một lần nữa tôi xin bái phục ông chủ tịch. Ông thánh thật. May tôi đứng gần, nhìn rõ. Tôi vẫy cờ trắng. Tôi xin đầu hàng. Tôi xin bày tỏ sự nể phục ông một lần nữa. Thế hệ ông, ông đã lo cho tròn. Mỗi người được một góc bánh. Để lo được sự tròn trịa đó ông cũng đã nếm chịu sự khốn nạn. Mà sao ông tài chịu đựng

Tôi vẫn có niềm tin và hi vọng, rằng một ngày kia hội nghề nghiệp sẽ thực sự nơi tựa lưng cho những người cầm bút. Chắc phải chờ cho đến khi miếng bánh đã được chia hết. Nhưng để có sự tin tưởng đó thì hiện tại tôi phải nên tránh xa cái sự Dối Trá lộng lẫy huy hoàng trơn lì bóng nhẫy trường kỳ lưu cữu này.

Cuối cùng tôi xin chúc các Vị sức khỏe an khang, bách niên giai lão, sống lâu trăm tuổi để tiếp tục dẫn dắt nền văn học Việt Nam.

Hà Nội ngày 18.1.2013

Y Ban

(Nguồn: Nguyễn Trọng Tạo)

________________

Nút chia sẻ:

Tags: , , , , , ,

25 phản hồi Cho “Những Kim Chi khác”

  1. Trẻ chăn trâu viết:

    Anh Nhất có bài và bức ảnh “tư thế người trí thức” thì cũng nên có bài khí chất người nghệ sỹ làm đối trọng cho bà con đọc.

  2. canhnguyen viết:

    Giới văn nghệ sĩ còn tương đối giữ được sự độc lập, chính kiến của mình. Quả này các giải thưởng, bằng khen vô thưởng vô phạt sẽ bị cái trào lưu từ chối nó từ chối.

    Mọi niềm tin đều đã chết.

  3. Những Kim Chi, Y Ban, Phạm Ngọc Cảnh Nam và ai đó nữa thật đáng để Dân chúng suy ngẫm, thay vì người trên không biết mình thấp kém thế nào, nay để bề dưới lên tiếng từ chối lời khen vì không xứng đáng lại đòi khen phát, không phải cứ ăn ớt mới biết cay, những thứ này còn cay hơn ớt nếu là người có lòng tự trọng, nhà văn thâm thúy thật, thế mới gọi là người có CHỮ. Có lẽ đây là sự báo hiệu một phong cách xử sự mới rất văn hóa.

  4. dt viết:

    Xuất hiện đầu tiên theo trình tự là :

    Nhà văn Nguyên Ngọc
    Nghệ sĩ Kim Chi
    Nhà Văn Y Ban
    Nhà Văn Phạm Ngọc Cảnh Nam

    Tình trạng này sẽ còn tiếp diễn với các văn nghệ sĩ ‘ liêm sĩ ‘ và có lòng tự trọng như đ/c x …dã nói tại Saigon với giới trí thức ngành GD

    Trừ ông Thỉnh , ông Thiều , Ông ước , Ông Thuận và các ông bồi khác …đang là những con tin văn nô ….

  5. Lão Ngoan Đồng viết:

    Theo tôi điều đặc biệt là web lề phải VN Express cũng đăng tin trên khá đầy đủ. Chẳng hạn dưới tựa đề “2 tác giả cùng từ chối bằng khen của Hội nhà văn” trên VN Express ngày thứ bảy 19 tháng giêng.
    Cũng xin nhắc luôn là VN Express còn đăng bài phỏng vấn tựa đề “Y Ban không ngại để văn mình ‘có mùi thum thủm'” hôm thứ năm 20 tháng chín.

    Xin hoan hô VN Express đã thông tin cho đại chúng để rộng đường dư luận.

    Lão Ngoan Đồng

  6. Suzuki viết:

    Văn chương cũng “Lợi ích nhóm” chán thật !

  7. Biệt động ĐN viết:

    Chuẩn không cần chỉnh nhé :”Tôi vẫn có niềm tin và hi vọng, rằng một ngày kia hội nghề nghiệp sẽ thực sự nơi tựa lưng cho những người cầm bút. Chắc phải chờ cho đến khi miếng bánh đã được chia hết. Nhưng để có sự tin tưởng đó thì hiện tại tôi phải nên tránh xa cái sự Dối Trá lộng lẫy huy hoàng trơn lì bóng nhẫy trường kỳ lưu cữu này.”

  8. Đỗ Khắc Vinh viết:

    Bệnh mấy hôm , nay ghé anh Nhất đọc xong mấy bài khỏe ru luôn, không biết tại sao ? Chúc anh luôn khỏe , nhà báo phải vậy mới ngon , lương tâm và đạo đức của anh đáng phục thay . Chúc anh luôn khỏe và an bình .

  9. Gà quê viết:

    Giống nhau về hiện tượng là “từ chối nhận bằng khen” nhưng khác nhau về bản chất:
    – Bà Kim Chi từ chối vì “không muốn có chữ ký của KẺ làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân trong nhà”.
    – Lý do hai nhà văn từ chối chỉ là “giải thưởng đã không được xét đúng theo tiêu chí văn chương”.

  10. Gà quê viết:

    Giống nhau về hiện tượng là “từ chối nhận bằng khen” nhưng khác nhau về bản chất:
    – Bà Kim Chi từ chối vì “không muốn có chữ ký của KẺ làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân trong nhà”. Vì con người đó mà bà từ chối. Bà ghét con người đó đến nỗi tẩy chay cả chữ ký của người này.
    – Lý do hai nhà văn từ chối chỉ là “giải thưởng đã không được xét đúng theo tiêu chí văn chương”. Hai nhà văn là tẩy chay GIẢI THƯỞNG mà thôi, lý do là như họ viết (nhưng cũng có thể là do họ cho rằng giải không TƯƠNG XỨNG với tác phẩm của họ?).

  11. VUOT QUA NOI SO viết:

    Ca nuoc hoc tap va lam theo Kim Chi. Noi su that la vuot qua SO HAI

  12. kieuhung viết:

    Đích thực: Văn là người!

  13. huy vũ viết:

    Từ lâu tôi được biết cơ cấu và cách điều hành của hội nhà văn y chang liên đoàn bóng đá VN.

  14. Tien Ton viết:

    Tui nghĩ “Giải thưởng Hội Nhà Văn” là giải thưởng xét theo các tiêu chí thành tích hoạt động cống hiến cho sự nghiệp của Hội, người được giải không nhất thiết phải có tác phẩm hay,thậm chí có thể chẳng có tác phẩm nhưng vẫn được giải thưởng Hội. (tiêu chí văn chương trong giải thưởng này chỉ là một tiêu chí thôi, nó có thể bị các tiêu chí khác lấn át)
    Tiêu chí văn chương “là một là riêng là thứ nhất” dùng cho xét chọn Giải thưởng văn chương (Văn học).

    • Just viết:

      ông không đọc nội dung bài viết trên à? thế người ta đưa các tác phẩm vào để bình chọn làm gì? chẳng lẽ để … chơi à? rõ lẩm cẩm.

  15. Điện Hải viết:

    “Mua danh 3 vạn, bán danh 3 đồng”, miếng bánh danh hiệu thi đua của Hội nhà văn có vẻ đắng quá chăng?.

  16. […] Những Kim Chi khác Sat, Jan 19, 2013 […]

  17. […] Những Kim Chi khác truongduynhat […]

  18. Đinh Tự Do viết:

    Tôi vote câu “sự Dối Trá lộng lẫy huy hoàng trơn lì bóng nhẫy trường kỳ lưu cữu này”.

  19. chanđat viết:

    Chắc không có màu xuân a….. song có chiến dịnh từ chối thành tích, qua hay.

  20. Just viết:

    Ơn trời! vẫn còn có những con người trung thực, bản lĩnh, trọng danh dự (…). Chỉ có điều … họ quá nhỏ bé, lẻ loi trước sự bành trướng của thế lực hắc ám, bẩn thỉu đang ẩn mình dưới những bộ com lê cà vạt chỉn chu. Dù sao, sự thật vẫn được phơi bày ở ngay trong những chỗ được che đậy kín kẽ nhất.

  21. pham phi thien viết:

    Trò hề! Tháng 7/1978, tại trường bắn Sơn Trà, Đà Nẵng, bắn đạn thật bài 1 bộ binh,đạn 3 viên, cự li 100m,
    bia Tôi được báo 29 điểm. Tôi được gắn ngay một Bông Hoa ưu tú lên ngực, Tôi giật Hoa vứt ngay xuống đất.
    vì Tôi biết đó là Trò hề. Mấy mươi năm theo dõi thế sự, thấy lắm trò hề không ngửi được; nhất là lĩnh vực văn chương. Tôi thấy văn thì hiếm mà chương thì đầy.

  22. kieuhung viết:

    Vì cuộc sống nhiều người không thể vượt qua chính mình, và cũng có nhều người vì quyền lợi về danh tiếng, sĩ diện, giàu sang… cũng không vượt qua được chính mình. Nhưng chúng ta đang thấy những tấm gương sáng trên bầu trời Việt Nam về mọi lĩnh vực, họ dám hy sinh cho sự thật, cho nhân dân & tổ quốc vì một ngày mai tươi sáng: Kim Chi, Cảnh Nam, Y Ban, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, (…)…Và vô vàn những nhân sỹ, trí thức đang tham gia ký kiến nghị sửa đổi hiến phap 1992.

  23. Minhman Tran viết:

    Day dung that la phat huy quyen lam chu de len tieng cho su dung/sai. Day cung dung that la phat huy su hieu biet su van hanh cua mot xa hoi dan su. Hy vong la co nhieu nguoi hon nua su dung cai dung va dieu tot de bao ve quyen dan su cua minh thay vi dung cai xau va che nhao de doi hoi cho minh mot xa hoi dan su. Cac nha lam nghe thuat nen phat huy tinh than “Nghe Thuat Vi Nghe Thuat” de loai bo cac the luc loi dung nghe thuat va mang lai tinh than nhan nghia va dao duc cho nguoi dan. Cam on cac vi.

Để lại hồi âm

Premium WordPress Themes
Free WordPress Themes