web analytics
 
Chuyên mục : bài mới nhất; bút ký- phóng sự; chính trị- xã hội
|

Ronald Haeberle, lần thứ 3 trở lại

ronLần thứ 3 Ronald Haeberle trở lại Sơn Mỹ. Kỷ niệm 45 năm ngày xảy ra vụ thảm sát Mỹ Lai.

Tưởng Bộ Ngoại giao hay tỉnh Quảng Ngãi mời, hóa không phải. Ông biết tin và tự tìm về. “Tôi báo chính quyền tiếp ông nhé?”- Ông lắc đầu bảo “lễ tưởng niệm là của các nạn nhân, dành cho vong hồn các nạn nhân, chứ không phải cho ai khác”.

Ronald nói với tôi: Bức ảnh ấn tượng mạnh, ám ảnh mãi và khiến ông suy nghĩ nhiều chính là ảnh hai anh em Trần Văn Đức- Trần Thị Hà ôm nhau. Ông không thể ngờ được hai đứa trẻ đó vẫn còn sống sau cuộc thảm sát Mỹ Lai kinh động địa cầu 45 năm trước. Ông cũng không thể ngờ được người phụ nữ nằm chết miệng ngậm vành nón trong bức ảnh tang thương kia chính là mẹ của hai đứa trẻ này. Càng không thể ngờ được “cậu bé Mỹ Lai” đấy sau gần nửa thế kỷ đã chủ động bay sang Mỹ tìm ông. Đó là tháng 9/2011. Sau đó ông cùng Đức bay về Việt Nam và trở lại Sơn Mỹ với mong muốn cải chính bức ảnh Đức- Hà và làm sáng tỏ lại nhiều khuất tất trong bộ ảnh Mỹ Lai.

Lần này trở lại vẫn với mục tiêu đó. Trước khi vào Đà Nẵng cùng tôi đi Sơn Mỹ, Ronald đã ở Hà Nội tìm gặp Trung tướng Nguyễn Quốc Thước và sử gia Dương Trung Quốc với hi vọng bằng uy tín và sự hiểu biết của mình, các ông sẽ tác động, thuyết phục chính quyền biết lắng nghe để sửa sai những điều có thể.

“Câu chuyện Mỹ Lai lẽ ra không được xảy ra, nhưng nó đã xảy ra rồi. Việc tôi cố gắng bây giờ là tôn trọng những nạn nhân vô tội cả người đã chết và sống sót. Tôi cần ai đó ở Việt Nam biết lắng nghe”- Ronald nói như rút ruột.

* * *

Sinh năm 1941 tại Ohio. 1966, ông nhập ngũ khi đang còn là sinh viên, sang Việt Nam và trở thành phóng viên chiến trường của quân đội Mỹ. 2 năm thì đụng vụ Mỹ Lai. Ronald Haeberle là phóng viên chiến trường duy nhất có mặt trong vụ thảm sát này.

“Vài người cố dậy và bỏ chạy. Họ không thể và ngã xuống. Tôi nhớ có một người phụ nữ, chị ta đứng dậy và cố gắng làm việc đó – cố gắng chạy – với một đứa bé trên tay. Nhưng chị không thể”. Bằng linh cảm nghề nghiệp, Ronald thoáng nghĩ “có một điều gì đó…” và ông đã cố ghi lại bằng hai chiếc máy ảnh trên tay. 40 bức đen trắng của chiếc Leica và 19 bức ảnh màu của chiếc Nikon-F sau đó đã làm kinh động địa cầu và là bằng chứng không thể chối cãi cho cuộc điều tra lịch sử “William Peers và CID

Bộ ảnh khiến ông nổi tiếng, cả thế giới biết tên ông. Nhưng cũng vì nó khiến cuộc đời hậu chiến của Ronald luôn phải dằn vặt, đeo bám bởi những ám ảnh Mỹ Lai kinh hoàng.

Có lẽ do không chịu nổi sức dồn ép tâm lý từ những bức ảnh Mỹ Lai, Ronald Haeberle giải ngũ ngay cuối năm 1968. Hơn hai năm cầm máy lăn xả trên các chiến trường Nam Việt, bộ ảnh Mỹ Lai là “tác phẩm” để đời và cũng là ám ảnh kinh sợ nhất.

Chiếc máy ảnh Leica và 40 bức ảnh trắng đen gốc Ronald đã giao lại cho quân đội, sau khi trở về từ chiến trường Việt Nam. Chiếc máy ảnh Nikon-F chụp 19 bức ảnh màu Mỹ Lai ông giữ riêng cho mình. Cuốn phim chụp những bức ảnh Mỹ Lai cũng là cuốn phim cuối cùng. Ông không dám lắp thêm một cuốn phim nào nữa vào chiếc máy ảnh Nikon-F này. Cẩn trọng gói chiếc máy ảnh trong một túi vải màu đỏ sậm, cất mãi đến gần nửa thế kỷ sau, trong chuyến về lại lần thứ hai cuối năm 2011, ông tặng lại cho “cậu bé Mỹ Lai” Trần Văn Đức.

Theo lời Đức: Eva, vợ cũ của Ronald kể rằng sau khi trở về từ chiến trường Việt Nam, Ronald luôn sống với những ám ảnh ký ức kinh sợ. Chỉ đến khi gặp lại Đức (tháng 9/2011) ông bắt đầu thấy vui và… mạnh mẽ hơn.

Tôi cảm được điều này qua chuyến về Mỹ Lai cùng Trần Văn Đức và Ronald cuối năm 2011. Nhìn cách Ronald dàn cảnh chụp lại hai anh em Đức- Hà tại chính điểm bức ảnh ông chụp gần nửa thế kỷ trước, nhìn cảnh hai người đàn ông ôm nhau khóc trên chính “con đường thảm sát” đầy máu và xác người Mỹ Lai ngày ấy, tôi tin họ đã thành một phần máu thịt của nhau.

Tháng 9 tới, Ronald sẽ bay sang Germany để tổ chức sinh nhật nhân dịp 72 tuổi tại chính tư gia của Trần Văn Đức.

ron 1

Chiếc máy ảnh Nikon- F Ronald Haeberle dùng chụp những bức ảnh Mỹ Lai lịch sử

ron 1aRonald Haeberle- Trần Văn Đức tại Mỹ Lai 2011

* * *

Đây là lần thứ 3 ông trở lại Mỹ Lai. Lần thứ nhất là năm 2000, ông lặng lẽ về Mỹ Lai trong vai một vận động viên xe đạp. Lần thứ hai là chuyến trở về với mong ước cải chính bức ảnh hai đứa trẻ Mỹ Lai Đức- Hà nhưng không thành.

Trước khi vào Quảng Ngãi, ông ở chơi với tôi hai ngày tại Đà Nẵng. Ronald khen Đà Nẵng đẹp, sạch và thoáng đãng chứ không bụi bặm xô bồ như Hà Nội, Sài Gòn. Ronald bảo ông thích núi Sơn Trà, bờ biển và những cây cầu ở Đà Nẵng.

Tôi đoán ông muốn thả mình thư thái vài ngày trước khi về lại với những ám ảnh Mỹ Lai kinh hoàng.

72 tuổi nhưng Ronald khá khỏe. Leo núi tốt và nhậu cũng tốt. Trưa nhậu, tối cũng nhậu. Lo ông mệt gợi ý về sớm nghỉ thì Ronald cười “không sợ mệt và cũng không sợ bia!”

Thấy tôi cứ giơ ly bia cụng mãi, ông đùa “last but not the last” (ly sau cùng nhưng không phải cuối cùng).

Ronald hay quan sát. Nhìn cô gái tiếp tân đứng sau cánh cửa, ông rất khó hiểu và thắc mắc: Tại sao trông xinh thế, đứng đón khách cả buổi nhưng không bao giờ cười?

Cũng chẳng hiểu sao, tự dưng tôi lại hỏi ông chuyện “huân chương”:

– Kết thúc chiến tranh, ông có được cái huân huy chương gì không?

– Không!

Nhưng chỉ một thoáng sau ông như chợt nhớ ra và cười:

– Ồ có, hôm rồi tôi có mua được một cái huân chương giá 5 USD ở quán hàng lưu niệm vỉa hè Hà Nội.

* * *

Sơn Mỹ tối 15/3/2013. Lần đầu tiên, Ronald Haeberle dự một buổi tưởng niệm Mỹ Lai sau đúng 45 năm. Sự xuất hiện bất ngờ của ông khiến nhiều vị ngạc nhiên.

Nếu không vì cú điện thoại lỡ miệng của tôi báo tin cho Giám đốc sở Văn Thể Du Nguyễn Đăng Vũ, dám chắc nhiều vị, kể cả ông Bí thư Tỉnh ủy chưa chắc đã biết đó chính là tác giả của những bức ảnh Mỹ Lai lịch sử.

Không thấy vị nào trong bàn quan chức đứng dậy nhường chỗ cho Ronald. Họ bố trí cho ông một chiếc ghế thừa kê thêm bên ngoài, sát cạnh vị Bí thư Tỉnh ủy trẻ tuổi Võ Văn Thưởng.

Không chịu nổi cảnh loa đèn rập rình chói tai và những màn kịch sân khấu tái hiện cảnh chết chóc… Tôi cùng vợ chồng nhà thơ Thanh Thảo lao xe xuống biển nhậu.

Gần 9 giờ đêm chạy lên vẫn nghe loa kèn đinh tai nhức óc. Ronald vẫn lặng im ngồi đó trên chiếc ghế thừa, giản dị với quần Jin và chiếc áo sơ mi màu xanh cũ nhàu. Trong khi vị Bí thư Tỉnh ủy cà vạt chỉn chu, giầy vét đen mượt phẳng phiu, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nói chuyện gì đó với mấy người bên cạnh và cười rất tươi.

Ngồi bệt chen chúc ngay sau lưng chiếc bàn quan chức là những cư dân Mỹ Lai, trong đó chắc không ít là thân nhân hoặc nhân chứng sống của vụ thảm sát kinh hoàng 45 năm về trước.

Chợt nhớ câu thắc mắc của Ronald về cô gái lễ tân nhà hàng lúc ở Đà Nẵng “tại sao không cười?” Không biết đêm đó ở Mỹ Lai, Ronald có thầm hỏi ngược lại “tại sao họ cười” không nhỉ?

Sáng dậy hỏi cảm xúc thế nào, Ronald nói:

– Ồ, xúc động. Nhưng không thích cái cảnh tái hiện vụ thảm sát. Toàn cảnh phụ nữ, trẻ em, xác chất chồng. Không biết người ta diễn lại để làm gì? Và cái âm thanh thì… – Ông lắc đầu và đưa tay bịt tai.

“Lễ tưởng niệm là của các nạn nhân, dành cho vong hồn các nạn nhân, chứ không phải cho ai khác”- Tôi nhớ mãi câu này của Ronald. 504 nạn nhân. Sao không để yên cho vong linh họ siêu thoát. Sao cứ mỗi năm đến kỳ lại dựng dàn ầm ĩ, tái hiện diễn phơi làm gì những cảnh đau thương ấy?

Lần đầu tiên Ronald trở về theo cách không ai biết. Hai lần sau tôi cùng đi với Ronald. Nhìn cách về và cách tránh né các cuộc tiếp đón của chính quyền mới hiểu vì sao ông luôn chọn lối lẳng lặng thế, mới hiểu nỗi ám ảnh Mỹ Lai đè nặng trong ông đến mức nào.

Đang ở Đà Nẵng vui vẻ hồ hởi vậy. Vào đến Quảng Ngãi thấy ông trầm hẳn. Trọn một buổi chiều tại chòi lá trong khuôn viên khách sạn Mỹ Trà sát mép sông, ông cùng tôi ngồi im lặng vậy, một dĩa trái cây và hai cốc cà phê, trốn bỏ tất cả các cuộc phỏng vấn của báo chí.

Quảng Ngãi sôi động hơn kể từ khi có dầu. Dung Quất đã khoác cho cái đô thị nhỏ nhoi này một sức sống mới. Nhưng với Ronald Haeberle, đây mãi mãi vẫn là một mảnh đất với những ký ức buồn đau.

ron 2

Bên chòi lá cạnh mép sông Trà

ron 3Ban tổ chức bố trí cho Ronald Haeberle một chiếc ghế thừa kê ké bên cạnh bàn Bí thư tỉnh ủy Võ Văn Thưởng

ron 4Trong khi Ronald Haeberle trầm ngâm theo dõi chương trình tưởng niệm thì Bí thư Tỉnh ủy Võ Văn Thưởng luôn xoay người nói chuyện và cười rất tươi. Sát cạnh Bí thư Thưởng là Phó Bí thư thường trực kiêm Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ngãi Phạm Minh Toản. Ông nở nụ cười tươi và nhìn tạo dáng khá điệu khi thấy tôi giương máy ảnh.

ron 5Màn kịch sân khấu tái hiện “hoành tráng” vụ thảm sát.

ron 6Cầu siêu

P/S: Xin giới thiệu kèm cuộc trò chuyện với Trung tướng Nguyễn Quốc Thước trong lần trở về thứ 3 của Ronald Haeberle (trích ghi từ facebook của nữ nhà báo Hoàng Hường- Vietnamnet):

Câu chuyện tranh cãi nhiều năm về bức ảnh “Anh che chở cho em” giữa ông Trần Văn Đức và bảo tàng Sơn Mỹ tưởng sẽ được sớm giải quyết khi năm 2011 Ronald Haeberle – người chụp bức ảnh – được mời về làm ‘trọng tài’ và ông phán quyết “99% người trong ảnh là Trần Văn Đức”. Nhưng đến nay vẫn chưa có một kết luận nào chính thức được đưa ra.

Ngày 10/3/2013, Ronald Haeberle trở lại Việt Nam một lần nữa với mong muốn “tìm được ai đó lắng nghe”. Ông ra Hà Nội tìm gặp Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, cựu đại biểu quốc hội, và sử gia Dương Trung Quốc hy vọng với uy tín của mình, họ là người lắng nghe ông.
Được sự cho phép của Ronald Haeberle và Trung tướng Nguyễn Quốc Thước. HH post phần trao đổi của hai ông:

– Ronald Haeberle: Tôi rất quan tâm đến bài báo ông viết về sự kiện Mỹ Lai. Tôi muốn nói chuyện để hai bên hiểu nhau hơn. Đã có sự hiểu lầm về câu chuyện của anh Đức với bảo tàng Sơn Mỹ. Tôi hy vọng có một cách nào đó để mang sự hiểu biết của hai bên gần nhau hơn và mang tính chất xây dựng. Tôi mong muốn có ai đó ở Việt Nam lắng nghe tôi.

– Tướng Thước: Chuyện xảy ra 45 năm, mọi chuyện đã dừng lại trong quá khứ. Tôi từng là người lính cầm súng phía bên kia chiến tuyến của người Mỹ. Chiến tranh đã khép lại, nhưng những chuyện chưa giải quyết xong vẫn phải giải quyết. Tôi cũng có nghe về câu chuyện bức ảnh này, và quan tâm diễn biến của nó. Quan điểm của tôi là rất trân trọng ý kiến của các phóng viên chiến trường, vì họ đứng ở vị trí khách quan, và quan trọng nhất họ là người trực tiếp chứng kiến sự việc.

– Ronald Haeberle: Sự thật trong những sự việc này nằm trong tài liệu điều tra của một cơ quan điều tra của quân đội Criminal Investigative Division (CID). Những câu chuyện này vẫn chưa bao giờ được xuất bản. Sau khi những bức ảnh của tôi được công bố, CID đã mở cuộc điều tra. Toàn bộ câu chuyện Mỹ Lai đã được họ chứng minh. CID đã phỏng vấn những người lính tham gia vụ Mỹ Lai. Trong những người lính dựa vào những báo cáo, nhưng báo cáo thường rất sơ sài.

Nhưng trong cuộc điều tra của CID, có gặp một nhân chứng Việt Nam. Hẳn ông sẽ ngạc nhiên là sau điều tra của CID, sự thật khác rất nhiều những gì mà người ta vẫn biết. Trong mùa hè năm nay tôi sẽ quay lại CID để đọc kỹ hơn những tài liệu này. Đặc biệt tôi muốn biết chính xác những chuyện gì đã xảy ra với gia đình Đức.

Câu chuyện Mỹ Lai là một thảm kịch đáng lẽ không được phép xảy ra, nhưng nó đã xảy ra. Việc tôi cố gắng bây giờ là tôn trọng những nạn nhân vô tội cả người đã chết và sống sót.
Tôi đã cố gắng rất nhiều để nói chuyện với giám đốc bảo tàng Sơn Mỹ (ông Phạm Thành Công – PV), nhưng quá khó. Ông ấy cứ khăng khăng giữ quan điểm, không thay đổi. Tôi cần ai đó ở Việt Nam, có thể cấp cao hơn ông giám đốc lắng nghe tôi. Đó là một trong những lý do tôi đến tìm ông. Hoặc ông có thể cho tôi một lời khuyên hoặc giúp đỡ tôi tìm ai đó để cố gắng tìm đến một kết luận đúng đắn nhất.

– Tướng Thước: Tôi chỉ có thể nói thế này: sự kiện Mỹ Lai tôi không được chứng kiến. Chuyện tranh chấp giữa anh Đức và phía bảo tàng tôi cũng có nghe, nhưng chưa từng gặp phía nào trực tiếp. Qua thông tin trên báo chí thì tôi hiểu có vấn đề thông tin không gặp nhau. Theo tôi chuyện đó hết sức bình thường vì trong điều kiện chiến tranh, mọi việc được tạm định hình. Nhưng sau này khi có những thông tin mới hơn thì nên được bổ sung. Thông tin được lấy từ phóng viên, mà theo kinh nghiệm của tôi thì những phóng viên ít bị chi phối về đường lối, nên có thể họ nhận thức sự kiện tỉnh táo hơn. Vì thế tôi cho rằng ý của ông rất đáng trân trọng và nên tham khảo.

Việc phía bảo tàng giữ thông tin của họ cũng hoàn toàn dễ hiểu. Họ có những thông tin họ thu thập được, từ những nhân chứng họ có được. Nhưng giờ có chuyện anh Đức nảy sinh thì sự nhìn nhận cần đặt cao lên một bước nữa, để sự thật được đúng như nó đã xảy ra.

– Ronald Haeberle: Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ngài. Nhưng vấn đề lớn nhất là ông giám đốc bảo tàng hoàn toàn không có thái độ hợp tác. Ông nhất định không chấp nhận ý kiến khác. Chính vì thế tôi cần ai đó ở cấp cao hơn lắng nghe tôi.

– Tướng Thước: Việc này không chỉ liên quan đến một cá nhân anh Đức hay ông giám đốc bảo tàng, mà chuyện liên quan đến nhiều người và một sự kiện lịch sử rất lớn. Nếu ai đó nên nghe ông thì phải là người có lời nói và vai trò quan trọng. Tôi mong sự thật được trả về đúng vị trí để công bằng với cả người sống và đã mất.

Theo tôi nên có một cuộc hội thảo. Hai bên đều có chứng cứ, đều nên đưa ra để bảo vệ quan điểm. Tôi rất hoan nghênh ông Ronald Haeberle đến đây hôm nay. Tôi mong rằng với nỗ lực của ông, vụ việc này sẽ sớm được kết luận, để chúng ta có thể thực sự khép lại những trang sử đau thương. Một lần nữa cảm ơn ông! (Nguồn: Hoàng Hường facebook)

(Đi với Ronald Haeberle về thì dồn dập mấy chuyện riêng chưa viết gì được. Hôm nay mới ngồi gõ ít dòng về chuyến trở về thứ 3 của ông, người phóng viên chiến trường với những bức ảnh Mỹ Lai từng kinh động địa cầu).

________________

Nút chia sẻ:

Tags: , , , ,

39 phản hồi Cho “Ronald Haeberle, lần thứ 3 trở lại”

  1. Hồng Phong viết:

    Trong bối cảnh xã hội mà thật giả lẫn lộn, tính “chính chủ” của bức ảnh” Hai đứa trẻ Mỹ lai” có được những người có trách nhiệm thể hiện trách nhiệm hay không thật khó mà hy vọng!
    Có lẽ bởi tính cách của nhiều người Việt nam ngày nay là không phải luôn ý thức bảo vệ chân lý, thậm chí sẵn sàng chối bỏ những sự thật một cách hiển nhiên mà không biết ngượng ngùng, xấu hổ với xã hội và hậu thế! Do người ta đã bị đứt “sợi dây xấu hổ”… họ lãnh cảm và chai lỳ trước sự thật, trước trách nhiệm, trước bao số phận, trước những nguy cơ tồn vong…

  2. lehao viết:

    “Hôm rồi tôi có mua được một cái huân chương giá 5 USD ở quán hàng lưu niệm vỉa hè Hà Nội.”
    Khen Nhất đó!

  3. Trung Trực viết:

    Vụ Mỹ Lai cách nay 45 năm….nhưng kỷ niệm ( tưởng niệm) rằm rộ….!!!.. tại sao vụ 1979 Trung Quốc tấn công dạy cho VN. một bài học, vụ Gạc Ma 1988 … LẠI IM NHƯ THÓC NẤU…..????
    Tôi rất trăn trở với cái …trăn trở của TDN. Lúc nào..họ… cũng tự cho là tài…tình, nhưng xin lỗi: chưa chắc họ hiểu thế nào là tình….? .và thế nào là…tài…???? chết ở chỗ đó…đó…

  4. Thiên Lý viết:

    Tôi suy nghĩ rất nhiều điều qua bài viết này.

    • Phuong Nam viết:

      Bác suy nghĩ gì nói choi bọn em biết với! Bác nói lấp lửng như thế làm em và mọi người lo lắng lắm!
      Cảm ơn Bác!
      Người Quảng Ngãi.

  5. tuan viết:

    nhìn mấy bức ảnh thấy phản cảm quá. Nhân chứng song, người đã chụp từng tấm ảnh trong giờ phút tan thương ấy thì đang thả hồn mình về với quá khứ 45 năm trước với những tan thương mà người dân gánh chịu. Tình cảm và tấm long của ông Ronald là chân thành và sâu lắng, chia sẻ that sự với nỗi đau của người dân Mỹ Lai, that đáng trân trọng. Còn mấy ông mặc comple thoắt caravat kia thì quá trơn tráo, ngồi ghế bàn đoàng hoàng, nói cười như đi dự lễ khánh thành hay dự tiệc lên chức vậy. Người dân thì ngồi xộc dưới nến đất phía sau, các ông quan thì nguồi trên cao phía trước. Ngứa mắt quá anh Nhất ơi. Thử hỏi, ông Thưởng kia biết gì về sự việc tan thương của dân ML mà ngồi đó. Khốn nạn khi thấy ng ta bố trí cho Ronald ngồi như xem hát bội vậy.

    • Trung287 viết:

      Đúng vậy, đây là bức ảnh phản ảnh đầy đủ cái ‘tâm’, cái “tầm” cuả quan lại thời nay.
      Chỉ là sửa lại lời chú thích cho bức ảnh theo đề nghị của tác giả và nhân vật trong ảnh mà sao khó đến vậy ? Họ không muốn sửa vì lí do gì ? Nếu sửa thì ảnh hưởng gì ?
      Có lẽ nếu sửa thì tự lòi cái đuôi xưa nay họ toàn nói dối. Cứ xem cách họ tổ chức và nội dung buổi “lễ” tưởng niệm nạn nhân ML thì rõ. Ông bí thư cười cợt thật tương phản với cô tiếp tân không “cười” và ông R.H đang rất tâm trạng.

    • Trà Giang viết:

      Nhìn mấy khuôn mặt lãnh đạo cười nhơn nhơn, cứ muốn đấm cho một phát!

    • tuan viết:

      ông Ronald 10 điểm. anh Nhất chụp được mấy tấm hình cũng được 10 điểm. Riêng mấy ông nội thoắt cổ cà rốt kia -10 điểm. ngắn gọn, dễ hiểu.

  6. nguyen_hanh viết:

    Ở 1XH mà sự dối trá đang ngự trị trên đỉnh của đỉnh thì sự thật là một thứ tối kỵ, Tất cả mọi ngả đường đều bị bao vây bởi một bầu không khí đen tối và u ám ,Người ta đã và đang dùng cái BÁNH VẼ thật to để hướng nhân dân LỘI NGƯỢC DÒNG TRỞ VỀ QUÁ KHỨ

  7. Fan viết:

    Anh Nhất: Một phóng sự tuyệt vời!

  8. thanh viết:

    Phía sau bức tượng đài là màn đêm đen mịt,cả một không gian xa tĩnh lặng,một thanh tao nhân bản,một huyền bí vĩnh hằng.
    Phía trước bức tưọng đài một nham nhỡ đáng sợ,một sự thật kinh hoàng,một khiêu khích vô lối…
    My Lai tôi thành kính rơi lệ và chia buồn .

  9. dân biết viết:

    Một bài báo rất hay , nói lên nhiều điều nhất là mấy tấm ảnh . Như comment của nguyen_ hanh nhận xét :” Ở một XH mà sự dối trá đang ngự trị trên đỉnh của đỉnh thì sự thật là một thứ tối kỵ ” .
    Buồn thay loại quan chức chỉ quen mồm : Dạ thưa anh . Dạ báo cáo anh … và quen ăn nhậu , gái gú .
    Làm quan nhưng họ không được đào tạo về văn hoá ứng xử , văn hóa ngoại giao , tối thiểu . Nhìn những tấm ảnh . nhũng ông quan nhà nước thật là phản cảm và đáng xấu hổ !!!.

  10. Trung Quang viết:

    Tôi lo sợ ” sự trở lại của thảm cảnh” sẽ thiếu vắng bao con người lương tri.
    Tôi lo sợ,sự vô cảm này khiến người ta tự hỏi lại mình,đưa vụ việc My Lai ra ánh sáng là việc đã đáng làm?
    Tôi lo sợ,bao người có mặt trong vụ thảm sát 16.3, họ sẽ buồn hơn qua trò tuồng này,bạn có lần nào được nghe lời phát biểu dù ngắn ngũi nhất của nạn nhân còn sống sót ở Sơn Mỹ trong lễ tưởng niệm?
    “Diễn lại ư”bạn đang cần những điều này?

  11. Tiến bộ viết:

    Xin dành một phút mặc niệm cho các nạn nhân vụ Mỹ Lai. Mong rằng sự thật sớm được thừa nhận.

  12. dt viết:

    Tôi có mua được cái huân chương giá 5 USD ở quán hàng lưu niệm vỉa hề Hà Nội ….!?
    Ông Thưởng phẳng phiêu còn ông khách Ronald thì ngồi ghế thừa bên cạnh ông bí thư (…)

  13. Binh viết:

    Các vị lãnh đạo này đi dự hội nghị với lễ hội nhiều quá nên không phân biệt được ý nghĩa của từng buổi lễ…, nên khi dự lễ này mới cười tươi vậy. Nhìn hình ảnh Ronald không có chỗ ngồi chính thức cũng đủ biết các vị lãnh đạo này ra sao rồi. Xin cảm ơn TDN đã có bài rất hay, có lẽ tôi phải mất ngủ vì suy nghĩ về bài này.

  14. Cudandianguc viết:

    Cười không đúng chỗ.Nói chung họ quá thiếu hiểu biết.

  15. dt viết:

    Sự thật phải trả về đúng với thời điểm nó xảy ra
    Không nên tạo dựng , mạo nhận nhân bản thành một hướng khác …với mục đích có lợi cho ai đó , một nhóm nào đó cố hữu …cố chấp …hoặc đễ tiến thân = lịch sử giả tạo …

    Những nhân chứng đính chính LỊCH SỬ …((( http://danviet.vn/85999p1c24/nguoi-dinh-chinh-lich-su-ngay-304.htm

  16. Nhờ có tác giả bức ảnh xe tăng thật mới được trả lại tên và vị trí cho tăng giả khi vào dinh Độc Lập ngày 30/4, liệu bức ảnh thật của người thật còn sống và của tác giả liệu có được trả lại tên? Lịch sử phải là sự thật, dù gì chăng nữa? Bí thư tỉnh mới từ đoàn thanh niên lên, còn trẻ người non dạ, chưa quen nhường ghế cho khách? Dù là khách ngoại!

  17. Khỉ cái viết:

    Nhìn gương mặt trầm lắng của ông Ronal Haeberle và những gương mặt của ban lãnh đạo tỉnh Quang Ngãi mình ngượng quá.

  18. vitnam viết:

    Nhìn những gương mặt (…) như vậy tôi thấy căm phẫn không tả được! Nhưng cũng thấy an ủi là may mắn nhờ có họ mà xã hội này sẽ nhanh thay đổi hơn.

  19. Thanh viết:

    Ngại nhất là con cháu mình nhìn cảnh này,chúng còn tự hào về cha anh?
    ông tây ổng trầm tư căng thẳng là phải rồi,vì ổng đách hiểu tiếng Việt.Còn quan ta cười đùa cũng phải ,họ thừa biết trò tuồng ấy mà !!!

  20. Tin Thanh viết:

    “Trong khi Ronald Haeberle trầm ngâm theo dõi chương trình tưởng niệm thì Bí thư Tỉnh ủy Võ Văn Thưởng luôn xoay người nói chuyện và cười rất tươi…”
    Lời bình đau như nỗi đau 45 năm trước.
    Người ta không xót nhân dân, đồng bào ta, thì mong gì người ngoại bang thương yêu ta ???

  21. tuan viết:

    Mang mấy tấm hình này dán ở văn phòng tỉnh ủy quảng ngãi để tuyên truyền. (…), trông ngứa con mắt bên trái, đỏ con mắt bên phải

  22. Phuong Nam viết:

    Hãy khép lại sự kiện thảm sát Mỹ Lai! – Một sự kiện tuy đau lòng nhưng đã là quá khứ, hầu như không còn di trứng và nước Mỹ đã nhận trách nhiệm… Vấn đề nghiêm trọng hiện nay và trong tương lai lâu dài của dân tộc ta là đối phó với quân Trung Quốc xâm lược! Những người có trách nhiệm hãy nhìn nhận đúng vấn đề để có hành động phù hợp. Nếu quý vị vẫn nhầm lẫn bạn thù như thế này thì, TỔ QUỐC SẼ LÂM NGUY!

    • thu tra viết:

      Khép thế nào được bạn,khi người ta vẫn còn thích xem cái trò tuồng bắn giết” ở bức hình trên”,nhất là những diễn viên biểu diễn,tôi tin rằng họ không phải là người Sơn Mỹ !!! dưới cụm tượng đài,trên mãnh đất đã từng nhuộm đỏ máu và xác người!nơi vào sâu trong đêm thanh vắng vẳng không xa những tiếng ai oán trách hờn…

  23. quantam viết:

    Bức ảnh đã nói lên được nhiều điều! Chỉ riêng việc “nhoẻn miệng cười tươi, tạo dáng với nụ cười,,,” bên cạnh những vòng hoa tưởng niệm… của những quan thầy “com lê, ca vát chỉn chu”… cũng đủ hiểu cái tâm, cái tầm và vốn văn hóa ứng xử của họ rồi. Cảm ơn anh Nhất đã có bức ảnh thật hay, hơn cả nghìn lời nói…! Xem bức ảnh mà lòng nhói đau, anh Nhất ạ!

  24. Quang Trung viết:

    Nhìn tấm ảnh Ronald ngồi cạnh mấy (…) quan liêu cười tươi trong ngày kỷ niệm nỗi đau kia cảm thấy xấu hổ và đau đớn cho hình ảnh quốc gia và những linh hồn đã khuất ở MỸ LAI….(…)

    • Phương Nam viết:

      Hy vọng những bức ảnh độc đáo đáng xấu hổ này không lọt vào tay truyền thông quốc tế! Nếu chúng được truyền đi khắp thế giới… Thể diện quốc gia sẽ bị sứt mẻ!

  25. NhanTrang viết:

    TÔI CÓ XEM MỘT BÀI BÁO NÀO ĐÓ,ÔNG TRẦN VĂN ĐỨC BỊ HÀNH HUNG KHI VỀ MY LAI,CÓ PHẢI ĐÂY CŨNG LÀ LÝ GIẢI CHĂNG?

  26. Song Tra viết:

    “lễ tưởng niệm là của các nạn nhân, dành cho vong hồn các nạn nhân, chứ không phải cho ai khác”.
    45 lần tưởng niệm rồi,tôi tin rằng chưa lần nào làm đúng thế cả…

  27. Tùng viết:

    Chậc, ghét bác Nhất ghê, cả bài phóng sự hoành tráng và quá hay bị cái laptop của bác nó táng vào mặt cái logo.
    Uy tín, chất lượng các bài viết của bác trong cộng đồng nếu ai theo dõi đều biết cả, bác có cần PR thế không 🙁
    Muốn mail góp ý nhỏ cho bác mà chả biết địa chỉ.

  28. […] chiếc máy ảnh Nikon-F của cựu binh Mỹ, phóng viên chiến trường Ronald Haeberle. 19 bức ảnh màu nổi tiếng về vụ thảm sát Mỹ Lai kinh động địa […]

  29. Quang nguyen viết:

    Thât đang buôn va đang xâu hô cho cac quan chưc Quang Ngai . Cai văn hoa tôi thiêu ma ho cung không biêt . Thê ma vân lam lanh đao tinh cơ đấy .

  30. Quang nguyen viết:

    Ma cung phai thoi . Thơi nay lam quan lam gi đươc đao tao văn hoa . Chi cân co Tiên !

  31. cam viết:

    Tại sao lại không cười , nhờ như thế mới ngồi được thế!!!!

  32. […] Để hiểu rõ hơn về bối cảnh của hai bức ảnh trên, mời bấm đọc lại bài: Ronald Haeberle, lần thứ ba trở lại. […]

  33. Thanh viết:

    Ông tướng Thuớc nào đó trả lời giống trong truyện Tây du quá: nào là Giả Hành Tôn, Tôn Hành Giả, Hành Giả Tôn, rồi …. Tôn Giả hành …
    như không thế mà là tướng cũng phải có tài bò lắm đấy

Để lại hồi âm

Weboy
WordPress Themes