web analytics
 
Chuyên mục : bài mới nhất; chính trị- xã hội; góc bạn đọc; góc văn hoá
|

Tạp …

“Tạp…”- Một cái tít ngắn ngọn, những dòng lan man viết vội (như lời tác giả nói với tôi), nhưng hàm chứa nhiều tình cảm và ý tưởng sâu đậm của một trí thức Việt hải ngoại- TDN.

 

Tiến sĩ Phạm Ngọc Cương (Toronto, Canada)

Những điều trông thấy mà vui

Những điều nghĩ tới mà đau đớn lòng (1)

           1-  Thiện nguyện

           Tháng nào thằng bé cũng mang về cái thư của trường báo có ngày sinh hoạt ngoại khóa không bắt buộc: đi xem kịch, bảo tàng, triển lãm nghệ thuật, di sản văn hóa, thảo cầm viên, vườn thú… Nếu bố mẹ đồng ý cho con đi thì ký vào giấy, nếu cháu nào thích đi mà gia đình không có khả năng trả tiền vé thì nhà trường sẽ cấp vé cho cháu miễn phí. Phụ huynh nào có nhã ý tham gia đi theo thiện nguyện giúp thầy cô giáo trông các em cùng thì phải đăng ký trước và tự trả tiền vé cho mình. Sẵn lòng đi giúp không công, tự chi trả cho mình mà vẫn còn hồi hộp vì luôn có quá nhiều người sẵn sàng giống mình, nhiều khi trường phải cho những người thiện nguyện bốc thăm chọn chỉ lấy bốn người cho mỗi lớp 25 cháu. Khó thay để được làm thiện nguyện ở xứ sở được mệnh danh là thiên đường của “vị kỷ” và “cá nhân chủ nghĩa” này!

   2-  Stop Sign

          67 là tuổi nghỉ hưu. Nhiều người già không muốn cho phần đời còn lại vô nghĩa xin thành phố cho làm việc thiện nguyện. Việc của họ có thể là cầm cái biển “STOP” sign ra trực các ngã tư để dẫn học sinh qua đường lúc 8-9h sáng; 12-1h trưa và 3-4h chiều là giờ các cháu đi, về học. Mùa hè ấm áp thì học sinh được nghỉ hè. Thân già, giữa mùa đông tuyết giá ra đứng đường trông trẻ là cả một cố gắng. Cuộc sống thật có ý nghĩa hơn khi nó không phải chỉ cho mình.

   3-  Dọn nhà

          Mấy năm trước tôi dọn đến ở khu vực cũ kỹ của thành phố. Trên trăm tuổi đã được coi là lâu đời vì Canada cũng mới có 145 tuổi. Dọn về đây vì tôi thấy thú khi thấy cái tòa thị chính cũ bé tí tẹo chả nhỉnh gì hơn cái nhà dân thường trong khu. Trong khi đó các trường cấp 1, 2, 3 là các tòa lâu đài thật đồ sộ, vật vưỡng to gấp cả trăm lần tòa thị chính. Nhà thờ tuy to thứ hai sau trường học mà cũng chỉ bằng 1/20 khuôn viên trường. Các ngân hàng, cửa tiệm không bằng cái móng tay so với trường. Mỗi nhà dân chỉ được xây cất xấp xỉ  ½ diện tích đất của mình vậy mà tổng diện tích cây xanh, công viên, hồ, đường xá bên ngoài vẫn chiếm tới 70% toàn khu vực. Cảm ơn các tiền nhân Canada đã mở mắt cho kẻ hậu bối thật nhiều điều.

   4-  Chapters

          Là cửa hàng sách. Một tòa nhà cổ lộng lẫy ở một vị trí cực kỳ đắc địa là đón lõng toàn bộ học sinh mấy trường phổ thông. Ai qua đây cũng có ba việc có thể làm là mua sách, ngắm sách hoặc là lấy bất kỳ cuốn nào, mới tinh, thơm mùi mực in ra ngồi ở bất kỳ cái ghế bọc da hay nỉ êm ái nào trong cửa hàng và nghiền đến lúc nào xong rồi trả sách lại về giá rồi ra về. Nếu chưa đọc xong mai cửa hàng mở cửa lại ra đọc chùa tiếp. Xin mời cứ tự nhiên, vô tư. Yêu khu vực dân cư mà những tòa nhà lớn nhất là trường học, bệnh viện, thư viện bao nhiêu thì càng thấy yêu sự tế nhị và hào hiệp trong nghiệp kinh doanh của Chapters bấy nhiêu. Tri thức cũng như thương mại là cái không phải cứ ép mà được.

   5- Kỳ thị

          Mark sinh ở Chicago. Từng rất cố gắng làm việc từ bồi bàn, dọn dẹp, bán hàng để góp thêm tiền trả học phí đại học và sau đó là… bảo vệ thành công hai bằng tiến sỹ. Một âm nhạc và một về nhân chủng học. Hai hướng đi chả có gì gần nhau nhưng đó là ý thích của anh từ bé muốn hiểu rõ về giống người và âm thanh. 13 năm cuộc đời để làm hai cái Ph.D. rồi chàng yêu và lấy một cô Canada. Hiện nay người trung niên da trắng gốc Mỹ ấy là giáo sư của hai trong ba đại học của Toronto. Vợ bảo lĩnh anh sang Canada theo diện hôn thê. Mark mới nói với tôi là anh thật hạnh phúc vì cuối cùng Bộ công dân và di trú Canada đã hết nghi ngờ anh và anh vừa nhập quốc tịch. Một minh chứng sống cho việc không phải chỉ vài sắc dân châu Á bị nghi ngờ tìm cách vào Canada theo con đường hôn thê dởm.

    6–  Giáo viên

          Chưa yên tâm hành nghề giáo sư đại học; từ khi có con Mark  mới thấy là mình thích thành giáo viên. Để làm giáo viên ở Ontario thì dù là giáo sư anh vẫn phải đi học thêm một năm sư phạm nữa. Nhiều khi gặp các thầy cô ở trường phổ thông hỏi họ trước làm nghề gì. Nhiều người nói là tiến sỹ, bác sỹ, kỹ sư cao cấp… Động cơ nào khiến họ từ bỏ công việc thu nhập cả vài trăm ngàn, học lại ra làm giáo viên với lương chỉ 50-80 ngàn$/năm. Tiền bạc không thể lý giải nổi thì chắc động cơ chỉ còn là niềm đam mê.

Khi tới Canada định cư, ở sân bay tôi được phát tờ quảng cáo của chính phủ hướng dẫn là có ba nghề rất được tin cậy và tôn trọng ở đây là giáo viên, cảnh sát và bác sỹ. Vào quốc tịch cần có người biết mình từ ba năm trở lên chứng nhận và danh sách hàng đầu những người có thể ký chứng nhận không phải là tiến sỹ hay giáo sư nọ kia … mà là ba nhóm người hành nghề trên.

   7  Răng đẹp

          Canada không cho phép tư nhân hóa y tế cơ bản. Không có bệnh viện tư, y tế không mất tiền. Tuy nhiên y tế công không bao thẩm mỹ. Và răng lợi được coi là làm đẹp nên phải tự trả tiền túi hoặc bảo hiểm trả. Làm giáo viên ở Ontario có chế độ bảo hiểm răng thật trên mức tuyệt vời. Khi đi khám nha sỹ rất thích đè thầy cô  ra chữa răng, miệng. Lo cho thầy cô luôn có hơi thở thơm tho, nụ cười được nở trên mặt cùng hàm răng đều trắng trẻo sẽ giúp các thầy cô thêm tự tin và duyên dáng trước các công dân tí hon của đất nước.  Xứ “giẫy chết” và “bóc lột” là vậy, còn  sự chu đáo của xứ “triệu lần hơn” thì tầm vóc nhỏ nhoi của mình sao mà tưởng tượng ra nổi?

    8 Vui

          Hôm nào đón con đi học về tôi cũng hỏi là ở trường hôm nay thế nào? Vui lắm bố ạ. Cô giáo của con năm nay thế nào? Cô giỏi lắm bố ạ. Sao năm nào con cũng khen cô giỏi, thế không có ai kém à? Không! Họ đều giỏi theo những cách khác nhau.

          Đứa khác hôm nào tối mịt cũng mới thấy mặt. Hỏi sao con về muộn thế? Bố ơi hôm nào về nhà thấy trời còn sáng con thấy tiếc như mình còn chưa sống trọn vẹn đủ một ngày. Chúng con bây giờ là người Type A tức là người học hết mình nhưng chơi còn hết mình hơn. À ra thế! Nhà trường đã thành công khiến chúng học như chơi và chơi như học.

    9 Thời tiết

          Để làm quen, dân Anglo-Saxon thường bắt chuyện từ thời tiết. Tôi thích mùa xuân vì sau cơn ngủ đông cây ra cả trăm màu xanh của sự sống dâng trào. Mùa thu ngắn như người đàn bà hồi xuân khao khát cháy hết những rạo rực còn lại trong đời. Mùa xuân thong dong như gái mười tám đôi mươi còn dài đường tính. Các danh họa Canada trong Group of Seven thật nổi tiếng nhưng chưa ấn phẩm thu nào của họ sắc nét bằng Golden Autumn của Levitan. Mùa thu nước Nga đã thật mê hồn, nhưng mùa thu Canada còn đầy hấp lực hơn. Vì ở Nga cây chủ đạo là bạch dương trong khi ở Canada cây chủ đạo là cây phong. Mà phong đa dạng hơn bạch dương nhiều lắm. Các lá phong vàng đỏ bay trong gió như những bàn tay nhỏ vẫy chào thế gian đầy lưu luyến. Thật hay là lá còn đang rất tươi và đang độ đẹp đã rời cành. Không đeo bám dai dẳng với quyền lực tới khô đen như nhiều chính trị gia già nua trên thế giới này.

          10 Mẹ

          Các tiếu tâm dòng chính bên này khai thác chuyện con rể mẹ vợ. Còn bên ta chủ đề hót là mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.

          Ở đâu, dù là mẹ, nhưng chèn vào tự do của con cũng bị chê cười.

          11Khóa cửa

          Mấy lần đổi nhà thi thoảng có người hỏi là có thay ổ khóa cửa không? Tôi hỏi thay làm gì nhỉ khi bên này hai cái thượng tôn nhất, quí nhất là quyền tự do và quyền tư hữu thì đều hiện diện và được bảo vệ chu đáo như nhau cả ở trong nhà cũng như ngoài đường.

          12– Dân chủ

          Ở châu Âu 70% dân chúng ở nhà thuê. Ở Mỹ người ở nhà của mình là 65,4%. Còn chủ nhà Canada chiếm tới hơn 70% dân số.  Tại Ontario các mâu thuẫn của người chủ nhà và người thuê nhà do tòa Landlord and Tenant Board giải quyết. Nếu người thuê kiện người chủ thì người thuê nộp lệ phí tòa là $50 và có luật sư miễn phí cãi hộ tại tòa. Nếu người chủ thưa người thuê thì lệ phí tòa là $150 và phải tự đi thuê luật sư với giá tối thiểu $1000/ngày. Chơi khó người giàu và bao biện người nghèo thế mà sao cái xứ này vẫn để tên cụt lủn là Canada mà không đổi ngay sang là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Canada cho nó thật hoành tráng và xứng tầm thời đại nhỉ?

          13– Công bộc       

          Ở Canada nếu thấy xe cảnh sát nháy đèn ngay sau xe bạn thì phải tấp xe vào vệ đường, đánh đèn hỏng, rút bằng lái và giấy tờ bảo hiểm xe ra, hạ cửa kính bên phía người lái xuống, để hai tay lên vô lăng và ngồi chờ. Cảnh sát sẽ tới, cúi chào bạn trước sau đó xin cho xem giấy tờ rồi họ về xe cảnh sát. Khoảng 15 phút sau họ quay lại xe bạn trao trả giấy tờ và phiếu phạt. Giải thích nội dung bạn vi phạm và quyền của bạn rồi chào bạn, đường ai nấy đi. Nếu đồng ý mức phạt bạn trả ngay trong vòng 14 ngày. Nếu không bạn ra tòa. Ra tòa phần đông vì mong cảnh sát vì lí do gì đó không đến được tòa vì ở xứ này chỉ có mỗi 2 cảnh sát trên 1000 dân nên nhiều khi họ bận và không ra được thì mình sẽ trắng án. Cậu em tôi cũng thử ra tòa. Rủi thay là chàng cảnh sát đó cũng ra. Khi tòa hỏi cậu có muốn đối chất với cảnh sát xem ai sai không thì cậu thấy chả có gì để nói vì cảnh sát đúng. Vậy mà viên cảnh sát đó (đã thay cảnh phục sang comlê đen cà vạt tuyệt đẹp) lại đứng lên nói với tòa: hôm nay tôi đến đây để muốn xin quan tòa cho anh ấy giữ nguyên mức tiền phạt, nhưng không cắt điểm vì trong sổ công tác tôi có ghi chú lại là anh ấy hành xử rất lịch sự lúc nhận phiếu phạt. (Không cắt điểm thì không bị bảo hiểm xe tăng giá). Kể  lại câu chuyện cậu chua thêm không rõ bọn này nó “phê và tự phê” kiểu gì mà đào tạo ra “đầy tớ” hay thế nhỉ!

          14– Chết

          Mẹ của cô giáo Doris vừa mất. Ôm chúng tôi cô khóc kể khi chỉ còn nửa bước nữa là tới cửa thiên đường, cụ bỗng mở mắt, nhìn tám người con nuôi và con đẻ đang không cầm được nước mắt vây quanh giường, cười và nói: Các con, mẹ đã sống một cuộc đời vô cùng hạnh phúc. Sau chiến tranh thế giới II dân miền nam nước Ý nghèo đói chỉ làm nông nghiệp và băng đảng đã di cư sang Canada. Là một nông dân chỉ quen cày cuốc ít học mà mẹ đã có các con phương trưởng làm giáo viên, bác sỹ, luật sư. Mẹ sắp được gặp bố. Các con phải vui và chúc mừng cho mẹ đi chứ?

          Đúng là:

“Người dưới vực sâu còn cứu kẻ trên bờ

Nếu dưới vực sâu còn dũng khí” (2)

           15 Lời hứa

          Tôi thường hay tản bộ ra High Park hay Rennie Park. Thiên nhiên mùa nào cũng có bộ cánh tuyệt đẹp. Mùa xuân rạo rực với cả triệu triệu bông anh đào đua sắc. Mùa thu thanh thản suy tư cùng  đàn thiên nga trắng muốt lượn lờ trong hồ. Hai công viên này có đủ thứ từ vườn thú, sân tennis, bể bơi, sân trượt băng…Và tất cả đều miễn phí. Khởi đầu là hai người giàu có trước khi chết hiến tặng lại gia sản cho thành phố với điều kiện thành phố chỉ được dành cho đại chúng và không được thu phí gì kể cả chỗ đỗ xe. Hàng trăm năm qua thành phố luôn giữ lời. 

          16 Phương tiện

          Hôm nọ có việc phải ngó vào hồ sơ của hai người hành nghề kiểm toán. Chồng báo kiếm $12,000/tháng, vợ $18,000. Ba mươi ngàn $/tháng, nhà trả hết, Visa Master Cards không nợ và… không có ô tô. Giờ nhiều hãng cho mua chịu ô tô trả dần từ 3-5 năm có 0% lãi xuất. Gặp họ tôi hỏi họ di chuyển như thế nào? Họ nói chúng tôi chỉ dùng xe đạp và đi bộ.

          Anh bạn mới sang Canada họp hội nghị khoa học ở trường Tổng hợp Toronto vào phòng chủ nhiệm khoa thấy bề bộn sách vở và chình ình giữa phòng là … cái xe đạp. Ồ ra xứ này đang chuyển giao biểu tượng. Người giàu đi bộ, xe đạp, người nghèo ôtô. “Đổi mới” để làm gì nhỉ? Có minh chứng hùng hồn để rao giảng là từ những năm 80 ta đã có phương tiện ngang tầm dân giàu Canada của tận năm 2012 rồi mà?

          17– Chùa

          Tháng chín/2012 ra sân bay tiễn vợ về Việt Nam. Nhìn thấy một em trung tuổi mặt mũi khá sạch nước cản đang gọi điện thoại bằng tiếng Hoa. Hết cú điện thọai bỗng em đon đả bằng tiếng Việt: Anh về Sài Gòn? (à ra em là người Việt gốc Hoa) Không anh chưa, ra tiễn vợ về Hà Nội thăm nhà thôi. Em tưởng anh về dự hội nghị Việt kiều lần II. Có gì hay ở đó hả em? Được xe đưa đón và bao ăn ở khách sạn sang toàn bộ. Em sang Canada bao năm rồi? 30 năm anh ạ. Em làm nghề gì? Em làm công ty bảo hiểm. Trời ạ. Em có công ty riêng, thành đạt ở một xứ giàu có 30 năm về còn hí hửng khoe được bao đi lại và ăn ở. Em không tự lo được nổi cho mình mấy cái vặt vãnh đấy sao?

          (…)

          18– Thủ lĩnh

          Canada có ba đảng chính trị tầm vóc quốc gia. Hữu là Bảo thủ. Tả là Tân Dân Chủ và khuynh tả là Tự Do. Bảo thủ được coi là đảng của người giàu vì nhiều người giàu là đảng viên của đảng; nhưng phần lớn nông dân và binh sỹ cũng tham gia đảng này. Đường hướng của đảng này là nhà nước hãy can thiệp ít nhất vào cuộc sống của dân chúng, giảm thuế sẽ cùng giảm sự bao biện của bộ máy công quyền. Stephen Harper – đảng trưởng Bảo thủ- người đàn ông lên đỉnh cao quyền lực từ năm 2006 khi 46 tuổi theo đánh giá của dân Canada qua 3 lần liên tiếp thắng cử cũng “not too bad” ( không quá tệ)! Về đối nội ông liên tục giảm thuế cho dân chúng và các công ty, dẫn Canada vững bước phát triển qua cơn khủng hoảng kinh tế tồi tệ toàn cầu. Về đối ngoại, (…) ông từ chối tham dự Olympic Bắc Kinh 2008. Mới đây là nước phương Tây đầu tiên dẹp luôn tòa đại sứ của mình tại Iran và đuổi toàn bộ nhân viên sứ quán Iran ra khỏi Canada. Đêm Stephen Harper đắc cử lần đầu, báo chí Canada chạy tít Thủ tướng Tim Hortons. Tim Hortons là loại cà phê rẻ tiền của Canada (coi như đẳng cấp chè vối của Việt Nam) vì Harper không có tài sản gì đáng kể ngoài cái ôtô cũ và căn hộ nhỏ. Trong khi người mà ông đánh bại là Paul Martin – thủ tướng tiền nhiệm- là thủ lãnh đảng thiên tả Tự do lại là chủ hãng vận tải biển có tài sản trên 70 triệu đô.

          Tài sản và tư tưởng chính trị không hẳn là những giá trị luôn đồng nhất. Nhiều nhà tư bản được bêu riếu là cá mập lại là những người dốc cả tài sản cho từ thiện; còn nhiều lãnh tụ vác danh đại diện cho giới cần lao lại chỉ lao đi vơ vét và đục khoét.

          19- O Canada(3)

          Khi mới tới đây định cư, cảm giác đầu tiên là sao cái đất này cái gì cũng nhẹ nhàng, thiếu quá chất hào hùng kể cả từ bài quốc ca. Ồ Canada cứ như một khám phá nhỏ dịu dàng đến ngỡ ngàng.

          Vậy mà ở càng lâu càng thấy sao câu thơ lại chỉ thấy đúng đến thế ở nơi cách xa quê hương của tác giả tới nửa vòng địa cầu lận:

“Khi ta đến gõ lên từng cánh cửa

Thì tin yêu ngay thẳng đón ta vào

Ta nghẹn ngào…”(4)

          Trông người lại ngẫm đến ta… nơi mỗi lần về lại thấy lòng xa quê hơn một chút.

          PNC, 3/11/2012

(1) Mượn ý cụ Nguyễn Tiên Điền

(2) Chế Lan Viên

(3) Nguyễn Khoa Điềm- Mặt đường khát vọng

(4) Quốc ca Canada

________________

Nút chia sẻ:

Tags: , ,

59 phản hồi Cho “Tạp …”

  1. Gà quê viết:

    Tối nay lại khó ngủ. Chẳng có gì hơn là lêm mạng. Đọc bài này thấy, dân Canada hơi bị hạnh phúc quá. Họ hạnh phúc, có lẽ do ở đất nước họ không có Nền tảng, chẳng có đội Tiên phong và ít đày tớ?

  2. loan zona viết:

    Hay !

  3. TMĐ viết:

    Chưa trọn hai hôm,mình được lão Nhất đãi hai lần đại yến:Qui hoạch lại chức phận đô thị và Tạp.Đặc sản.
    Ngon miệng.Đúng là MGNK.Cám ơn.Miên man về nội dung hai bài viết rồi lại miên man về chuyện CA mời
    lão Nhất.Mình chỉ gọn gàng một ý thế này:Lãnh đạo đất nước mà thực sự có tâm với nhân dân,dù thiếu
    tầm cũng được,sau khi đọc những nội dung này,sẽ mày mò ra hướng thoát cho đất nước.Lần nữa,mình cám ơn lão Nhất.

  4. Tran Chi viết:

    Cháu xin góp ý 2 lỗi nhỏ trong bài này ạ
    1 là lỗi ở mục 13:là anh ấy hành sử rất lịch sự, theo cháu là hành xử.
    2 là lỗi ở mục 14: Mẹ xắp được gặp bố, theo cháu là mẹ sắp được gặp bố.

  5. lê phước viết:

    Ôi!Địa ngục sao mà khổ thế.

  6. Nhớ viết:

    À thì ra Canada đã hoàn thành sự nghiệp Cộng sản từ lâu mà không chịu public.

    Ôi nhớ cái cảm giác sinh sống và học tập ở nước ngoài quá. Hãy thứ lỗi cho tôi.

  7. petr vu viết:

    Ở cái thế giới đang “Dãy chết” có nhiều chuyện lạ lắm,chỗ tôi có ông chủ mua bộ ghế bọc da mới về nhà.Sau một ngày đi làm về con chó cắn nát mấy mặt ghế,bực quá ném con chó qua cửa sổ tầng ba,con chó chết và cảnh sát có mặt ngay,ông ta bị phạt 3 năm tù với tội danh đối sử dã man với động vật!Ở xứ” dân chủ gấp vạn lần” công an đánh chết dân trong đồn ,4 năm tù!

  8. tu do viết:

    Thưa bác PNC, thấy ở Canada toàn là những điều tốt, điều hay phải công nhận là Vietnam ta phải phấn đấu rất nhiều mới đạt được. Vậy sau bao năm bác sống ở đó điều bác không hài lòng là gì? không phải cái xã hội nào cũng toàn màu hồng.

    • Văn Thông viết:

      Tôi đề nghị không gọi là Canada mà gọi là “Gia nã đại”. Tiếp nữa anh em học chút Dịch cân kinh, Chú đại bi…để phòng khi cần !

  9. Mr Baba viết:

    Đẹp, quá đẹp.
    VN cũng có thể làm được nhưng phải bắt đầu thay đổi từ bây giờ. và 30 năm sau chúng ta sẽ có một VN “sánh vai cùng các cường quốc 5 châu”. lúc đó tôi cũng đã 60 rồi. (cải tuổi chết là vừa đẹp …haha) nhưng chắc sẽ tham lam muốn sống thêm vài năm nữa.

    • Trung287 viết:

      Thay đổi cái gì bây giờ?chắc chắn không thể thay đổi theo kiểu gọt chân cho vừa giày. Chỉ có cách là đổi giày đi, tiếc là chỉ có mỗi đôi giày, có tiền cũng không dám mua đôi khác.

      • Mr Baba viết:

        Thay cái gì được thì thay
        Đổi cái gì được thì đổi.
        Các bác nhà mình có tầm nhìn xa trên 10km cả đấy… nhưng giảm còn 0,5 đến 1km trong tham nhũng… kaka
        và thực tế thì tầm nhìn chỉ còn từ cằm cho đến mũi giày thôi.

  10. Trung287 viết:

    Những gì bài viết nói đến, chắc là cái mô hình CNXH mà hàng ngày mọi người vẫn nghe hô hào, phấn đấu để tiến lên. Ai chưa biết CNXH là thế nào, nên thử đến đó một lần xem sao. Để còn về mà xây dựng nó ở đất nước mình. Ờ mà sao không thấy nói ai lãnh đạo nhỉ? không thấy muôn năm, nhiệt liệt nhỉ?
    TS PNC có bi quan không khi ông kết luận:”Trông người lại nghĩ đến ta…nơi mõi lần về lại thấy lòng xa quê hơn một chút”. Hết mưa trời lại sáng, hết đêm lại đến ngày.Cái gì phải đến sẽ đên. Xin TS cứ vui lên, Que hương không quyên đứa con nào cả.

  11. ôi quê tôi viết:

    Đọc xong, nghĩ đến “thiên đường” của mình mà nước mắt tự nhiên rơi. Không hiểu vì sao?

  12. Bavu viết:

    Nhẹ nhàng, thâm thúy, cũ nhưng…không cũ!
    Có thể không mới, chưa hẳn đã hay, nhưng …..rất thời sự!!!(1)
    Rất Phạm Ngọc Cương, không lẫn vào đâu được!
    (1) Xin phép được “chôm” Slogan của anh Nhất nhé.

  13. LEDUNG viết:

    Thanks TS PNC & TDN!
    Thiên đường Canada là nơi tôi đã từng nghe và thèm 1 lần trở thành công dân nơi đây. Ai chưa tìm hiểu sẽ nói nên nhìn nhận 2 mặt của một vấn đề, nhưng quả thật ở đây hoàn toàn chính xác như TS PNC miêu tả. Để con cái lớn lên ở môi trường này là niềm mong mỏi của phần lớn phụ huynh. Thật là một nơi dân trí và văn minh, thật là một XH “vì dân”. Mọi việc làm, ứng xử ở đây gần như ngược lại hoàn toàn ở quê nhà: Trụ sở công quyền và trường học; ý thức người dân; môi trường sống; giáo dục, y tế, an ninh; công bộc; ba nghề rất được tin cậy và tôn trọng ở đây là giáo viên, cảnh sát và bác sỹ… Đây ko phải là mô hình mọi công dân trên TG mong muốn hay sao, là mô hình mà các nước XHCN mong muốn đạt được?!
    PS. Gửi TS PNC: Trường hợp của Mr Mark chắc là trước đây thôi, bây giờ một số bang có chính sách nhập cư, theo tôi cũng không quá khó để đạt các điều kiện và phỏng vấn, đúng không TS PNC?

    • We are the world viết:

      “Khi ta đến gõ lên từng cánh cửa, thì tin yêu ngay thẳng đón ta vào, ta nghẹn ngào…” Tôi thực sự xúc động khi đọc đến đây…

      Tuy nhiên, trên youtube tôi tình cờ xem được một video liên quan đến đời sống của một vài người dân sống ở Toronto, Canada hiện đang sống trong một chung cư khá là cũ và an ninh không đảm bảo (con trai của họ bị mấy vết đạn do tôi phạm bắn vào chân…). Tôi thực sự ngạc nhiên:
      http://www.youtube.com/watch?v=6XPM7PbKZr8

  14. Hâm mộ Đảng ta viết:

    bao giờ ở xứ vịt có được cái hồi hộp dư xem phin trinh thám với từng phần trăm phiếu lên xuống rồi gia cát dự dư cuộc đua của cu đen 3 ma với tay rom nhỉ ?
    mà đếch hiểu sao hễ cứ có mầm dân chủ nào nhú lên là vào hộp diêm hết vậy ?

  15. nguyenhung viết:

    Qua bài viết mới hiểu thế nào là được làm người, đúng là thiên đường hiện thực.

  16. sonneli1976 viết:

    muc 14 that dac biet,

  17. thinhdr viết:

    Ôi đọc các bài viết này tôi thấy xa vời quá, đọc Vũ Trọng Phụng tôi thấy gần gũi với thực tại hơn. Nhưng mà thời Vũ Trọng Phụng thì còn được viết được đăng chính thống chứ thời bây giờ thì chắc ông chỉ có ngồi viết blog thôi.

  18. Nguyen Nguyen viết:

    Giữa sống và tồn tại là một khoảng cách quá quá xa…

    • Rượu Cá tầm viết:

      Ngày xưa ở Pháp có ông Descarter nói : tôi suy nghĩ tức là tôi tồn tại … Ngày nay ở ta thì là : tôi không suy nghĩ thì tôi mới tồn tại !!!

  19. Letrannguyen viết:

    Đọc TẠP của người ở xứ “giẫy chết” rất thú vị vì tính hấp dẫn nhiều mặt của cuộc sống ở đấy. Còn đọc những bài tổng kết tầm cỡ vĩ mô của xứ thiên đường, sao cứ chán ơi là chán vì chỉ nghe qua là đã biết rồi, khổ lắm, nói mãi! ( bởi chả có gì mới hơn những điều đã nói ).

  20. NguyenVietHoang viết:

    Ước mơ từ lâu của cháu là được sang Canada du học, đọc bài bác Cương thấy mà thèm quá!!

  21. nuốt nước bọt viết:

    Nước mình có tới 4000 năm văn hiến.
    Lại thêm có:
    đảng quang vinh
    Bác Hồ vĩ đại
    nhân dân anh hùng
    chủ nghĩa mác lê bách chiến bách thắng muôn năm

    Và Đại thi sĩ Chế Lan Viên khẳng định:
    “Những ngày tôi sống đây là những ngày đẹp hơn tất cả”,
    bởi:
    “buổi đất nước của Hùng Vương có đảng
    mỗi người dân đều được thấy bác Hồ”.
    Quả là thiên đường hạnh phúc.

    Tiếc cho Tiến sĩ Phạm Ngọc Cương không được sống ở Việt Nam
    mà phải lưu lạc tận bên Canada, sống khổ sống sở với bọn tư bản giãy chết.
    Hic hic
    Tội nghiệp Tiến sĩ quá. Ráng xin về cố quốc để hưởng thụ cuộc sống thiên đường đi, Tiến sĩ

  22. Suyngam viết:

    Tôi yêu Obama và đối thủ của Ông. Đấy là sự lịch lãm của những con người làm chính trị sạch sẽ.

    Tôi ghét truyền thông Việt Nam không phát đầy đủ bài phát biểu của Obama.

  23. Hài Hước viết:

    Đánh Pháp đuổi Nhật,đánh Mĩ Việt nam mình chết hàng triệu người. Và bây giờ hàng năm chết do bom đạn còn lại tới hàng ngàn người, rồi chất độc da cam cũng chết nhiều, mà không biết bao giờ hết.Giờ đang có ba loại giặc đang hoành hành, cũng đang làm chết.Đấy là không kể chết do tai nạn giao thông,do ma túy, trôm cắp…cũng hàng ngàn người.Việt Nam chết quen rồi mà. Song cái chết tinh thần danh dự không có số lượng mới đáng lo! (…)

  24. cướp ngày là quan viết:

    Ối, Ts Cương ơi, làm thế nào để sang “bển” bây giờ, mách cho lũ dân chúng tôi đi.Đọc xong mà thấy sướng lại vừa không tin vào mắt mình, đọc hết thì “lại về với cái máng lợn”.

  25. cudandianguc viết:

    Tôi thấy tội nghiệp cho người dân nước CANADA ,sống kiểu đó, 100năm nữa cũng chưa tiến lên được XHCN.Thật xót xa,muốn rơi nước mắt..

  26. Hq. viết:

    Lạy chúa! Cầu mong chúa ban phước lành cho chúng con. Amen!

  27. Tư Núi Cấm viết:

    Xin chuyển bài viết nầy đến Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phú Trọng, đọc và cho ý kiến. Riêng tôi được biết có một vị đại tá nghỉ hưu, sau khi đi Canada về nói với mọi người rằng: ” Nó đểu thật! Xây dựng CNXH thành công mấy chục năm rồi mà đếch công bố! “

  28. Ôi nghe xong các câu chuyện kể về cuộc sống thường nhật của những công dân Mỹ, một nước 200 năm lịch sử “sắp dãy chết”, một đất nước gồm mọi sắc tộc màu da của thế giới, ai giỏi được bàu trọn làm lãnh đạo, làm công dân to nhỏ đều bình đẳng trước pháp luật, ai có tội cũng bị xử như nhau dù có là Tổng thống, một đất nước khó và lớn rộng, đông dân như thế mà phát triển bền vững là do hệ thống luật pháp và người đứng đầu tài giỏi. Không biết bao giờ họ mới bước chân lên giai đoạn CNXH như ta nhỉ? Vì theo lý luận ta đã qua giai đoạn TBCN của họ từ bao giờ mà không biết? Nếu dân mỹ thấy cảnh nước mình họ xin thôi không tiến lên CNXH cũng nên.

  29. Vĩ Tuyến 17 viết:

    Đọc xong tin này thấy các em học sinh Việt Nam ở Séc không hay bằng các em học sinh ở Việt Nam đu đây qua sông .

    Trẻ em đến từ nước thứ ba sống tại Séc theo diện có giấy phép cư trú, khi đi thăm quan các nước châu Âu cùng trường học sẽ không cần có thị thực.

    Trong phạm vi chương trình thăm quan cùng trường học tới các nước EU khác, trẻ em cư trú tại Séc không cần có thị thực nếu được trường ghi tên vào danh sách học sinh đi thăm quan trên mẫu văn bản mà Bộ nội vụ cấp cũng như chứng nhận.
    Nếu học sinh có giấy phép cư trú tại Séc, tờ danh sách này sẽ thay thế cho thị thực. Trước khi đi thăm quan, trường học và phụ huynh cần làm các thủ tục sau:
    – Đại diện trường (hiệu trưởng, ban giám hiệu) hoặc đại diện học sinh (cha, mẹ) đến cơ quan của Bộ nội vụ ở tỉnh của mình, thường là phòng ngoại kiều để lấy mẫu văn bản: Danh sách du khách (“Seznam cestujících”).
    – Trường học điền vào danh sách (tên của những học sinh đi thăm quan).
    – Đại diện học sinh mang văn bản đã khai trở lại cơ quan của Bộ nội vụ để xác nhận và đóng dấu. Nếu là đại diện của trường thì cần có giấy ủy quyền của phụ huynh.
    Các bước thủ tục trên cũng được tiến hành với sinh viên trên 15 tuổi. Trong trường hợp này, sinh viên có thể tự giải quyết thủ tục, không cần phụ huynh làm đại diện.

  30. […] Duy Nhất “Nhà thơ thiên giáng” Hoàng Quang Thuận tố giác Trương Duy NhấtTạp …Qui hoạch lại chức phận đô […]

  31. […] muốn đọc thêm thì xem ở đây http://truongduynhat.org/tap/ Share this:Like this:LikeBe the first to like […]

  32. sương viết:

    hix hix hay quá bác ơi

  33. Lê Duy viết:

    Theo GS Nguyễn Đức Bình của ĐCSVN, chế độ tư bản giàu sang kiểu như vậy là hào nhoáng. Bọn chúng không có lý tưởng. Những cái tốt bên ngoài không che dấu được những xấu xa của chế độ. Có lẽ phải sang bên ấy ở vài năm may ra sẽ tìm được những cái xấu này. Còn ở VN, thủ đô của lương tâm phẩm giá con người, con người sống có lý tưởng. Hàng ngày ăn thực phẩm không an toàn, giao thông tuy có hỗn loạn, tai nạn giao thông thường xuyên, bệnh viện chen chúc hay làm chết người, rồi tranh nhau vào trường có tiếng ….nhưng chắc đó chỉ những biểu hiện nhất thời của thời kỳ quá độ dài … vô hạn. Có chủ nghĩa Mac-Lênin dẫn đường nhất định VN sẽ đuổi kịp …..bọn tư bản thối nát trong vài trăm năm hoặc lâu hơn nữa.
    (…)

    • Trung287 viết:

      Chúng ta(VN) có lý tưởng.Những cáixấu xa bên ngoài không che dấu được bản chất tốt đẹp của chế độ.
      Xin sắp xếp lại vài từ để làm rõ ý của GS NĐB.

  34. Lê Đức viết:

    Một đất nước thật tuyệt vời. Ước gì một lần được đặt chân tới.

  35. Trung Nguyễn viết:

    “Trông người lại ngẫm đến ta… nơi mỗi lần về lại thấy lòng xa quê hơn một chút.”
    Chia sẻ tâm trạng cùng tác giả!
    Tôi tự hỏi đất nước Việt Nam của chúng ta đến bao giờ mới…
    Buồn!!!

  36. […] Lúa).  – TS Phạm Ngọc Cương viết về đời sống XH ở xứ “giãy chết”: Tạp … (Trương Duy Nhất). – GS Đặng Hùng Võ: Không có vấn đề “chạy” dự án Ecopark […]

  37. tỉnh ngộ viết:

    Đất nước . Con người , Cuộc sống ở Canada đó ư ?
    Bằng thế nào được ” thiên đường Xã hội chủ nghĩa ” nơi mà cái gì cũng vì dân và do dân , nơi nhân dân được hưởng tự do , bình đẳng , bác ái thực sự , dân chủ gấp vạn lần tư bản !
    Canada là nước tư bản . Tư bản thì dứt khoát là xấu xa ; Là đang giãy chết …Miễn bàn .

  38. […] Lúa).  – TS Phạm Ngọc Cương viết về đời sống XH ở xứ “giãy chết”: Tạp … (Trương Duy […]

  39. PHÓ 4T viết:

    Đang đọc bài này thì vtv1 có trương trình LỤC LẠC VÀNG, thấy ứa nước mắt! Cũng là con người mà sao….?

  40. "Gái Góa" viết:

    Đọc bài này, tự nhiên mình thấy xưa nay mình giống AQ quá.

  41. […] Cương viết về đời sống XH ở xứ “giãy chết”: Tiếp… Mời xem lại: Tạp … (Trương Duy […]

  42. […] Cương viết về đời sống XH ở xứ “giãy chết”: Tiếp… Mời xem lại: Tạp … (Trương Duy […]

  43. […] Ngọc Cương viết về đời sống XH ở xứ “giãy chết”: Tiếp… Mời xem lại: Tạp … (Trương Duy […]

  44. cary cay viết:

    Đọc bài bác Cương tựa thì ngắn mà cứ tủi thân khóc “dài” ! ( nhất là mấy đoạn về giáo dục, học sinh, thầy cô )

  45. Thanh Hiền viết:

    Uớc gì con gái mình được học tập và sinh sống tại đó nhỉ

Để lại hồi âm

Free WordPress Theme
Free WordPress Theme