web analytics
 
Chuyên mục : chính trị- xã hội; góc nhìn của Nhất; góc văn hoá
|

Thời sự chó

Là chuyện chó, đang rộn lên gần chục ngày rồi. Chính quyền Hà Nội đặt mục tiêu: sau 3 đến 5 năm nữa, dân thủ đô sẽ không ai ăn thịt chó. Bước đầu là vận động, nhưng nghe vẻ quyết liệt lắm. Tuyên bố đến 2021 cấm tiệt các hàng quán thịt chó trong nội thành.

Cũng từng có thời mê mẩn, cứ ra Hà Nội là kéo đến Nhật Tân. Nhưng tôi bỏ hơn chục năm rồi. Nên ủng hộ phong trào không thịt chó. Ủng hộ, không có nghĩa kỳ thị, hoặc ngăn cản, cấm đoán quyền được ăn của người khác.

Hãy nghe cụ Vũ Bằng nói về việc này từ những năm 50 của thế kỷ trước:

“Ờ mà nếu ca tụng thịt cầy mà mang tiếng là thiếu văn minh thì mình cũng đành chịu cái tiếng thiếu văn minh vậy, chớ nói đến miếng ngon Hà Nội mà không nói đến thịt cầy, người ta quả là thấy thiếu thốn rất nhiều. Chỉ thiếu có một người, vũ trụ bao la hiu quạnh… huống chi là thiếu thịt cầy thì còn vui sống làm sao?”

“Người ta viện lý con chó là bạn của loài người, ăn thịt nó là mọi rợ, thế thì tại sao con ngựa, "một chinh phục cao cả nhất của loài người" mà người Âu Mỹ cũng đem ra "đánh chén"? Bảo là con chó ăn bẩn, thế thì con gà, con lợn, con cá ăn uống sạch sẽ ư?

Không. Con chó là con vật để cho người ta ăn thịt: ăn thịt chó không khác gì ăn thịt thỏ, ăn thịt nai, ăn thịt bò. Huống chi thịt chó lại còn ngon và bổ; vì thế tôi cho rằng mặc dầu người ta đàm tiếu thế nào đi nữa, thịt chó vẫn cứ là một món ngon bất diệt của dân ta và tôi tin rằng: "Nước ta còn, thịt chó còn" mà văn hóa ẩm thực của ta mai sau hay, dở là ở điểm có biết duy trì thịt chó hay không vậy”.

(Trích “Miếng ngon Hà Nội”)

Tôi không dám nói “nước ta còn, thịt chó còn”, nâng tầm thịt chó thành “quốc hồn quốc tuý” như cụ Vũ Bằng. Nhưng quả thật không dễ gì để câu cửa miệng "sống trên đời ăn miếng dồi chó, chết xuống âm phủ biết có hay không?" tồn tại đời đời kiếp kiếp đến tận bây giờ. Ở nghĩa nào đó, có thể coi đấy cũng là một nét văn hoá Hà thành vậy.

Thế nên, ai thích cứ việc. Đừng coi việc gắp một miếng dồi chó là hành vi “độc ác” hay “thiếu văn minh”. Hoặc đến như cái ông giáo sư trường sinh học và tâm linh nào đó cho rằng “chó có cấu trúc sinh học và hệ thần kinh gần với con người, nên ăn thịt chó tức là ăn thịt người”, thì kinh quá!

Ai lại đi nói thế. Người là người, mà chó là chó chứ!

Vả lại, Hà Nội giờ còn muôn việc khác, đâu chỉ chuyện chó? Để dân tình bỗng nhiên nhốn nháo lên vì chuyện chó ấy mà gọi là “văn minh” sao?

Nói lại: tôi đoạn tuyệt với món chó hơn chục năm rồi. Ủng hộ chủ trương không thịt chó. Nhưng để xây dựng một Hà Nội văn minh, phải là những mục tiêu khác, chính sách khác, không phải ở chính sách… chó này!

Nút chia sẻ:

Tags: , , , ,

4 phản hồi Cho “Thời sự chó”

  1. lê văn trợ viết:

    Chuyện lớn nói ra không đủ tầm nên hay bị hớ thôi thì nói ba chuyện vặt cho có . Chó nó gần và dễ hơn !

  2. QX viết:

    Khi chúng nó đánh lừa sự chú ý của bàn dân thiên hạ vào … đánh vần, thì chúng nó “đồng thuận cao” dâng 7 bảy tỉnh biên giới cho Trung cộng qua hình thức tiền tệ, tức là “bán nước từ xa” và dùng người Việt cai trị người Việt – gọi là đô hộ ủy nhiệm đó.

    Nay chúng nó lái dư luận của công chúng qua chuyện chó để dâng tiếp những gì có thể dâng cho Trung cộng nhơn dịp thằng Vương Nghị và Hồ Xuân Hoa đang lởn vởn ở Ba Đình. Có thể là chúng nó sẽ tính dâng “đường xe lửa cao tốc” – giả bộ là sẽ xài độ Nhựt nhưng sẽ tráo đồ Trung cộng như dư án thoát nước ở Cái Mương và chuyện 3 đặc khu.

    Hôm trước chúng nó lợi dụng lúc bọn dân đen ham chơi đá banh, đã “đồng thuận cao” cho phép Trung cộng lái xe vào các tỉnh miền Bắc. Bọn dân đen è cổ đóng thuế có chúng nó làm đường cho dân Trung cộng chạy qua chạy lại chơi, còn xả khói phun xăng làm ô nhiễm môi trường nữa chớ.

    Còn dài và còn nhiều trò của băng đảng này.

    qx

  3. Trần văn Hùng viết:

    Trí tuệ của lãnh đạo ở mức nào thì họ đặt vấn đề ở mức đó.

  4. Giờ 0 sáng viết:

    Sau 70 năm, người miền nam liệu có được làm tbt

Để lại hồi âm

WordPress
WordPress