web analytics
 
Chuyên mục : chính trị- xã hội; tin tức- sự kiện; tin tức- sự kiện; tin tức- sự kiện
|

Thuốc phiện với cọng sản

(Bài của cụ Phan Khôi, viết từ năm 1937, chứ không phải của Trương Duy Nhất).

"Thuốc phiện với cọng sản, ý chừng hai cái kỵ nhau.

Tôi không hiểu hai cái tại sao mà kỵ nhau. Chỉ thấy ở bên Tàu có lần Ngô Trĩ Huy chỉ trích Trần Độc Tú, lãnh tụ đảng cọng sản bên ấy, có nói rằng: “Ông Trần Độc Tú hút mỗi ngày hai lạng thuốc phiện mà làm cọng sản gì chớ?” thì tự nhiên tôi nghĩ rằng hai cái có chỗ không hạp nhau làm sao đó, cho nên mới đã mắc vào cái nầy thì không thể còn vướng víu đến cái kia.

Mà cũng lạ! Ít nhiều người theo đạo Phật, đạo Gia – tô, đồng thời có thể làm dân làng bẹp. Hỏi họ, họ mạnh bạo mà trả lời rằng trong “ngũ giới” hay “thập giới” tịnh chưa hề có khoản “giới yên”, rồi họ cứ bắt lấy dọc tẩu mà kéo như thường. Thế thì chủ nghĩa cọng sản lại hẹp gì mà chẳng dung ả phù dung?

Tôi bèn để ý xem ra trong các quốc gia, thì thấy hai thứ ấy quả kỵ nhau thật.

Nga là nước cọng sản thì cấm ngặt trong nước không cho có một nhểu thuốc phiện. Đông Pháp là xứ dung cho thuốc phiện lưu hành thì lại trừng trị cọng sản thẳng tay.

Người ta cốt không để cho thuốc phiện với cọng sản gặp nhau, cho nên không khi nào dung nạp cả hai thứ một lần mà chỉ có: đã cự tuyệt thứ nầy, cũng cự tuyệt luôn thứ kia nữa. Ấy là như bên Tàu, một mặt “tiễu cọng”; một mặt “cấm yên”.

Thấy báo Tàu đăng tin nội năm 1936 vừa rồi, cả nước Tàu bắn chết hơn chín trăm người nghiện. Và chánh phủ Nam Kinh lại mới lập luận: Bước qua năm 1937, hễ bắt được quả tang ai hút thuốc phiện thì xử tử hình. Họ gọi những người bị xử tử này là “độc phạm”.

Độc phạm? Phải! Thuốc phiện luôn với “morphine” và “cocaine” đều là đồ độc cả. Ai ghiền nó tức cũng như phạm tội lấy thuốc độc giết người.

Bên Tàu nhiều lần họ đã giết những người theo cọng sản cũng như giết những người nghiện. Có lẽ họ cũng coi cọng sản là độc phạm nốt.

Nếu phải vậy đi nữa thì họ cũng có cái lý của họ: Vì những kẻ mê theo “Lénine” hay “Staline” thì cũng chẳng khác những kẻ hằng ngày đã hít “morphine” hay “cocaine”. À ra cái gì có “ine” đằng sau thì là của độc cả!

Đến đây làm tôi lại phải lấy làm lạ nữa: Đã là của độc cả thì sao còn kỵ nhau?

Nhưng cũng đến đây làm tôi thấy ra người Việt Nam thuở xưa tuy không có khoa học mà đã có một câu cách ngôn về khoa học, nghiệm thấy đúng vô cùng. Ấy là câu “độc giải độc”.

Ông Trần Độc Tú nói trên, năm kia bị bắt giam vào một nhà lao mô phạm ở Thượng Hải, toà kêu án ông mười năm cấm cố. Ở trong lao, ông đòi hút, người ta không cho. Ông cãi rằng: “Tôi không hút thì tôi sẽ chết; toà chỉ làm án tôi mười năm mà nếu không cho tôi hút thì té ra toà xử tử tôi!”. Thế rồi họ phải để ông hút tự do.

Bao nhiêu người ghiền ở Trung Hoa bị bắn. Bao nhiêu người cọng sản ở Trung Hoa bị giết. Tại họ chỉ phạm một thứ độc. Phước cho ông Trần Độc Tú, ông đã cọng lại ghiền nên vẫn được sống mà hô những câu khẩu hiệu cọng sản sau khi phà khói thuốc thật dài!".

BÊ CA (PHAN KHÔI), 30 Janvier 1937.

 

Nút chia sẻ:

Tags: , , ,

Để lại hồi âm

Weboy
Weboy