web analytics
 
Chuyên mục : bài mới nhất; chính trị- xã hội; góc nhìn của Nhất
|

Trông con quan ngẫm lại con mình

thaitu dangMấy hôm nay. Mà không hẳn mấy hôm, mấy năm nay rồi. Thấy lớp con quan- quan con công kê dắt díu nhau ken chặt chính trường. Cảm giác như gì đó… thắt lại trong ngực!

Những đứa trẻ ranh mới hôm rồi chỉ biết vọc tiền, chơi gái thoắt cái khoác áo vét cà vạt chễm chệ trên đỉnh cao quyền lực cai trị, hoạch định chính sách kinh tài quốc gia.

Đất nước này, tổ quốc này, non sông này đâu phải cái chiếu giỗ để phân chia mâm bát cho vài gia đình dòng tộc.

Chưa giai thời nào đội ngũ con quan- quan con được mệnh danh là lớp “Thái tử đảng” lại xuất hiện nhiều đến thế, chướng tai gai mắt đến thế.

Trông những đứa con quan- quan con ấy, ngẫm lại con mình thấy như quặn ruột.

Có mỗi đứa con gái rượu. Vừa tốt nghiệp đại học xong, hai bằng đàng hoàng. Xin cho con một chỗ nào đó không khó. Thậm chí có ông Bộ trưởng, trung ương uỷ viên đương nhiệm vì thân tình quí trọng tôi, hứa với cháu rằng thích làm gì ở đâu, Hà Nội, Sài Gòn hay Đà Nẵng, bất kể đâu nếu muốn, trong lĩnh vực bác đảm trách thì cứ nói!

Vậy nhưng nó cảm ơn và lắc đầu “làm nhà nước kiểu ấy cháu không chơi!”.

Điều gì khiến nó quay lưng, quyết không chui vào ngồi chung trong cái chiếu mâm nhà nước?

Xưa nay, tôi luôn dạy và hướng con theo lối trao cho nó tự quyền, không nhồi nhét, không áp đặt.

Nhiều đêm, nhìn nó chong đèn thức đến 2, 3 giờ sáng vẽ chùi- chùi vẽ từng miếng logo, bao bì sản phẩm, thu đếm từng 5, 10 nghìn đồng mà không cầm lòng được.

Mấy lần bảo “Ba viết một bài nhỏ giới thiệu PR công việc con trên facebook và website. Trang của ba nhiều người đọc, con ắt thêm nhiều bạn hàng, kiếm nhiều mối hơn”. Vậy mà nó giơ tay cản ngay “không, không được, con muốn tự mình gây dựng, tự mình tìm kiếm”.

Hôm rồi anh Hạng (điêu khắc gia Phạm Văn Hạng) có mối lớn từ một tay nước ngoài cần nhân viên đồ hoạ, điện thoại bảo “phô tô ngay mấy cái bằng và nộp đơn cho bác”. Vậy nhưng nghe xong, nó lắc đầu bảo “không được bác ơi, cũng là thiết kế đồ hoạ, nhưng yêu cầu ấy không phải chuyên môn của cháu”.

“Thì cũng thiết kế đồ hoạ mà, cứ nhận đi!”. Tôi bảo vậy, nhưng nó cười “phải biết từ chối, cái gì mình không chắc thì không nhận. Không phải chuyên môn mình, nhận bừa họ cười cho!”.

Giật mình thương. Và cũng cảm thấy tin quí hơn trước sự biết khước từ của nó.

Nhìn những đứa con quan- quan con cùng lứa với con gái mình đang ưỡn ngực phưỡn bụng kia, không hiểu bố mẹ chúng, những người hiện vẫn đang ngự trên chót đỉnh quyền lực kia nghĩ gì trước bao lời chửi chê đàm tiếu đang hừng hực sục sôi trên mạng?

Và chúng, những lớp con quan- quan con kia có bao đứa nhận thức được rằng nay mai, mỗi lúc ra đường chúng phải cúi gằm mặt xấu hổ tủi nhục nghe thiên hạ dè bỉu khinh khi chửi chê bố mẹ chúng bằng những cái tên X mai mỉa?

Mấy hôm trước, tôi đã viết những dòng này: “Đường quan dựa lưng bố không chỉ hình thành nên một thế hệ quan chức X tai hại, mà còn vô tình tiếp sức cho các thế hệ X con cháu sau này tiếp tục coi sân quan như sân nhà, coi việc nước như việc của… bố chúng nó! Ấy là cái hỏng của việc nước, hỏng về dài lâu”.

Nút chia sẻ:

Tags: , , , , , , ,

13 phản hồi Cho “Trông con quan ngẫm lại con mình”

  1. nguyenhanh viết:

    Nếu như ở các nước tư bản giãy chết thì các quan từ chức ngay , nhưng xứ sở thiên đường thì khác : Lòng tự trọng là thứ đã tuyệt chủng trên chính trường rồi

  2. thanh loan viết:

    Ngày xưa ông cụ mình còn sống, cụ vẫn nói với mình: “Thẳng thì thua thiệt”. Nhiều lúc mình cũng thấy mình thua thiệt hơn rất nhiểu so với lũ COCC, thế nhưng mình hơn chúng nó là lúc nào cũng ngẩng cao đầu và dám nói ra những điều mình nghĩ ngay cả trước mặt lũ quan tham. Ít ra lòng tự trọng cững chứng minh được vị thế của CON NGƯỜI anh Nhất ạ.

  3. lúa cấy viết:

    Anh Nhất à, đọc bài này của anh, tôi rất hiểu anh và đặc biệt là con anh. Tình cờ, con anh có cùng chung “nghề” với con tôi. Tôi cũng là một viên chức Nhà nước đang “ăn” tiền thuế của dân đây!
    Tôi cũng đau đáu cái nỗi niềm “con quan-quan con” như anh và bao người dân đen khác trên cái chính trường VN.
    Xin mạo muội mạn đàm với anh vài điều, thứ nhất là anh “có vẻ” băn khoăn cái lập trường của con bé nhà anh nhưng tôi thấy trong anh có niềm tự hào nhiều hơn, nếu là tôi, tôi cũng vậy. Đọc đôi điều anh và nó nói chuyện tôi hiểu rằng anh chỉ muốn tốt cho nó trong công việc nhưng nó lại lá đứa có lòng tự trọng thiết thực, biết tự đứng bằng đôi chân của mình và cũng muốn tự mình khẳng định giá trị bản thân. Cô bé đã “nhìn’ ra cái nhiễu nhương của “hệ thống công bộc”, với lòng tự trọng, cô không cho phép mình là một trong những cái mình không thích thì làm sao cô có thể nghe lời anh để chung chiếu với “sâu” (…nó cảm ơn và lắc đầu “làm nhà nước kiểu ấy cháu không chơi!”…)? – Tôi, kẻ đã trãi qua bao thăng trầm của cuộc sống cũ dám xin là “thua” cái bản lĩnh của cô bé con anh Nhất !
    Vấn đề khác, chuyện con quan-quan con, vô hình chung nó đã như sự mặc định của “hệ thống” rồi anh ạ, tôi ví dụ, trong một môi trường nhỏ, giáo dục chẳng hạn, khi anh được phân công coi thi tại một hội đồng thi nào đó bỗng có một đống nghiệp dúi vào tay cái “số báo danh” là anh hiếu rằng vị đó đã “vay” của anh 1 suất, lần sau có “gà” nào thì anh cứ việc gởi ! – Trong cơ quan Nhà nước cũng vậy, anh gởi con vào cho tôi, tôi sẽ nhét con anh vào chỗ nào đó bằng mọi cách ! (vì dụ tôi và anh là những kẻ có chức quyền ấy nhé, là ví dụ thôi !)- Ở huyện tôi đang công tác chuyện “Con chào chú, cô, bác…” là bình thường, mà ở đây là ruột rà chớ không phải lễ phép hay khách sáo đâu nhé, bởi toàn “các đồng chí cháu là con của các vị chức sắc hết” và anh liệu hồn chớ có mà đi “gây gỗ” với tụi nó, nếu anh quên, nạt nộ nó, nó chỉ lẳng lặng về và chiều hoặc sáng hôm sau sẽ có 1 cú điện thoại gặp và nhẹ thì mời anh cafe hoặc “nặng” hơn thì vô phòng máy lạnh nhưng ngồi 1 chặp là toát cả mồ hôi !
    …những chuyện này nếu nói thì khó có hồi kết, thôi buổi sáng chúc anh vui hẹn gặp lần khác !
    Thân ái !

  4. Hai Lua viết:

    Vì ở thiên đường XHCN không có văn hóa “tự trọng”!!!

  5. Yamaha viết:

    Kêu gọi hay mỉa mai lòng tự trọng của giới quan quyền bây giờ ở VN là một chuyện đã từ lâu trở nên cực kỳ xa xỉ: Nó có còn đâu mà kêu với mỉa để mà hy vọng họ sửa mình ?!…

  6. […] Trương Duy Nhất – Mấy hôm nay. Mà không hẳn mấy hôm, mấy năm nay rồi. Thấy lớp con quan- quan con công kê dắt díu nhau ken chặt chính trường. Cảm giác như gì đó… thắt lại trong ngực! […]

  7. Trần Thị Hải Ý viết:

    Có bao giờ các bạn tự hỏi: 99,999% các nhà cai trị cao cấp nước VN xhcn đều xuất thân Hai Lúa, nhưng kể từ sau ‘đổi mới’, không biết họ ‘cách mạng’ con cái họ bằng thức gì mà xem ra đứa nào cũng vượt trội thiên hạ trên mọi phương diện, kể cả mạch xấu hỗ cũng to dày bền chắc hơn người. (…)

  8. Nguyễn Sơn viết:

    Tôi nghĩ khác ! Vấn đề không phải là “con ông cháu cha ” . Mà là PHƯƠNG THỨC ỨNG CỬ và BẦU CỬ, TÍNH MINH BẠCH CỦA NÓ ! Ở Hoa Kỳ cha con ông Bush vẫn làm, thống đốc tổng thống đấy thôi . Quan trọng nhất là người đó phải có đức , có tài !

    Ở VN ta phương pháp ” đảng cử , đảng bầu” cho nên dân tình không hai lòng cũng đúng thôi !

  9. My viết:

    Bác Nhất cỡ tuổi mình, bác có biết văn hóa gửi gắm xin cho chỉ mới xâm nhập vào miền Nam và nở rộ từ sau 1975 thôi. Tôi dám nói chắc là thế.

  10. […] Trông con quan ngẫm lại con mình 17/10/2015 […]

  11. Trùng-Dương viết:

    Anh băn khoăn về xã hội và văn hóa cũng là đúng. Nhưng gẫm lại thì sự này không là mới. Lịch sử nước ta vẫn là thế với các “cậu ấm, cô chiêu”. Xưa thì không kể vì khắp nơi đều là thế chứ đại loại hai trăm năm nay thì thành tai dịch cho quốc gia. Câu một người làm quan cả họ được nhờ vẫn được áp dụng triệt để. Kẻo mà bà lại lèo nhèo “ông làm to sao không bắt chước người ta bố trí cho con một chỗ ! ”

    Bao giờ thì những kẻ cùng khổ cũng hô hào xóa bỏ cái tư duy cũ, đổi mới, chống bóc lột. Nhưng xong rồi thì đám thiểu số còn sống sót lại thành những kẻ mới của thống trị. Đường vẫn cũ, vẫn gồ ghề, chỉ là những anh cai mới thôi.

    Và nhưng con quan-quan con ấy từ khi lọt lòng mẹ có bao giờ học tự trọng, tự túc, tự lo. Chỉ tiêu tiền lượm vô tội vạ làm sao học được gì?

    Nhưng về phần con gái, anh cũng nên cho thấy rằng không cứ là trong chuyên môn mới làm. Bởi vì như thế chỉ là học gạo, học tủ, chỉ làm lại những gì thiên hạ đã làm. Sống ở nước ngoài, người ta vẫn khuyên “think out of the box”, vượt ra khỏi những gì đã thấy quen mà hoạt động. Văn hóa nghệ thuật (ngay cả vẽ logo) cần nhiều về cảm tính hơn là kỹ thuật.

    Biết đâu con gái anh lại thấy hợp trong lãnh vực mới. Không thử làm sao biết được tài ?

Để lại hồi âm

Free WordPress Themes
WordPress Themes